Tiếng gọi từ quê hương
Năm 1968, giữa những tháng ngày chiến tranh khốc liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Hưng Yên có chàng trai tên Lâm vừa tròn hai mươi hai tuổi.
Lâm là con cả trong gia đình có năm anh chị em. Cha anh mất sớm, mẹ một mình tần tảo nuôi con bằng nghề làm ruộng và bán rau ngoài chợ huyện. Là anh cả, Lâm luôn gánh vác mọi việc trong nhà và là chỗ dựa lớn nhất của mẹ.
Từ nhỏ, anh đã sống giản dị, chăm chỉ và rất thương các em. Ước mơ của Lâm là sau này có thể dựng lại ngôi nhà cũ đã xuống cấp để mẹ không còn phải chịu cảnh mưa dột mỗi mùa giông bão.
Nhưng tiếng gọi của Tổ quốc đã đến trước.
Khi xã phát động phong trào thanh niên lên đường nhập ngũ, Lâm lặng lẽ viết đơn tình nguyện. Mẹ anh nhìn lá đơn rất lâu rồi khẽ nói:
— Nhà mình khó khăn, nhưng nếu đất nước cần, mẹ không giữ con lại.
Lâm cúi đầu:
— Con đi để sau này quê mình không còn tiếng bom, mẹ sẽ được sống những ngày yên bình hơn.
Ngày lên đường, các em chạy theo nắm chặt tay anh. Lâm chỉ cười, xoa đầu từng đứa rồi bước lên xe trong tiếng trống tiễn quân vang vọng cả làng.
Ra chiến trường, anh được phân công vào đơn vị vận tải hậu cần. Công việc tưởng như thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng: gùi lương thực, đạn dược và thuốc men vượt qua những cánh rừng sâu để tiếp sức cho tuyến đầu.
Con đường hành quân trên dãy Trường Sơn đầy gian khổ. Mưa rừng, sốt rét, bom đạn và những đêm đói lả giữa rừng sâu là chuyện thường ngày. Nhưng chưa bao giờ Lâm than vãn.
Anh luôn động viên đồng đội:
— Chúng ta đi thêm một bước thì phía trước có thêm một phần hy vọng.
Một đêm, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa thuốc men đến cho một trạm quân y đang bị cô lập sau trận bom lớn. Nếu chậm trễ, nhiều thương binh sẽ không qua khỏi.
Không quản hiểm nguy, Lâm cùng tổ vận tải lên đường ngay trong đêm tối. Họ băng rừng, lội suối, tránh máy bay địch và giữ chặt từng thùng thuốc như giữ lấy sự sống.
Khi chỉ còn cách trạm quân y một đoạn ngắn, bom bất ngờ trút xuống. Để bảo vệ số thuốc và đồng đội phía sau, Lâm đã lao lên phía trước cảnh báo mọi người.
Tiếng nổ vang lên giữa núi rừng…
Số thuốc được đưa tới nơi an toàn, nhiều thương binh được cứu sống. Nhưng Lâm đã mãi mãi nằm lại trên con đường hành quân ấy.
Ngày hòa bình, mẹ anh vẫn giữ chiếc khăn tay cũ Lâm để lại trước ngày nhập ngũ. Ngôi nhà mới cuối cùng cũng được dựng lên nhờ sự giúp đỡ của bà con trong làng, nhưng chỗ ngồi của anh cả mãi mãi để trống.
Người dân quê vẫn nhắc về Lâm như một người con bình dị mà lớn lao — người đã nghe theo tiếng gọi từ quê hương và dùng cả tuổi trẻ của mình để đổi lấy những mùa bình yên cho đất nước.



