TIẾNG GỌI TỪ QUÊ HƯƠNG
Năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, chàng thanh niên Tạ Bá Ngừng tròn 19 tuổi. Tại thôn Trinh Nữ, xã Yên Mô, giữa tiếng sóng lúa rì rào và những rặng tre xanh ngắt, trái tim người thanh niên trẻ ấy luôn hướng về miền Nam ruột thịt với một khát khao cống hiến mãnh liệt.
Lúc bấy giờ, lệnh tổng động viên vang lên khắp các làng quê, rạo rực trong từng hơi thở của mỗi người dân Ninh Bình. Ông Ngừng còn nhớ như in buổi sáng chia tay gia đình, bạn bè để lên đường nhập ngũ. Đó là một buổi sáng đầy nắng nhưng lòng người lại bồi hồi lạ thường. Mẹ ông run run trao cho ông chiếc khăn tay thêu vội, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng không ngăn cản, bởi bà biết đó là tiếng gọi của Tổ quốc. Hành trang mang theo không có gì nhiều ngoài bộ quân phục còn thơm mùi vải mới và một ý chí sắt đá. Sau những đợt huấn luyện tân binh gắt gao tại hậu phương, nơi ông phải làm quen với kỷ luật thép và những bài tập hành quân mang nặng, ông được chính thức biên chế vào đơn vị C17 - D20 - E573. Đây là đơn vị pháo cao xạ chủ lực, có nhiệm vụ bảo vệ huyết mạch giao thông quan trọng của Tổ quốc.
Nhiệm vụ của ông và các đồng đội là điều khiển những khẩu pháo 37 ly 2 nòng, tạo thành "lưới lửa tầm thấp" để đánh đuổi máy bay địch, bảo vệ đoàn xe vận tải tiến vào Nam. Những ngày đầu tiếp xúc với khí tài hiện đại, ông Ngừng không khỏi ngỡ ngàng trước sự đồ sộ của khẩu pháo. Nhưng với bản tính cần cù của người con đất học Yên Mô, ông đã không quản ngại khó khăn, ngày đêm luyện tập. Ông học cách hiệp đồng tác chiến giữa pháo thủ số 1, số 2 và các vị trí tiếp đạn sao cho nhịp nhàng như một cơ thể thống nhất. Trong cái nắng cháy da của thao trường, mồ hôi đổ xuống mâm pháo nóng rẫy, ông và đồng đội vẫn kiên trì thực hiện các thao tác nạp đạn, ngắm bắn sao cho nhanh nhất, chính xác nhất. Mỗi giây phút luyện tập đều là sự chuẩn bị cho những cuộc đối đầu sinh tử với "giặc trời" sau này.
Chuyến đi ấy không chỉ là một cuộc hành quân đơn thuần, mà là khởi đầu cho một hành trình anh hùng của người con đất Yên Mô. Hình ảnh làng Trinh Nữ yên bình với cây đa, bến nước luôn là động lực tinh thần vô giá, giúp ông Ngừng vững tay súng nơi chiến trường khói lửa đầy gian khổ.



