TIẾNG GỌI TỪ QUÊ HƯƠNG
Giữa núi rừng Trường Sơn, có những âm thanh không phát ra từ tiếng súng hay tiếng bom mà từ chính trái tim của những người lính. Đó là tiếng gọi của quê hương – lời nhắc nhở âm thầm nhưng mạnh mẽ, giúp họ vượt qua gian khổ, giữ vững niềm tin và tiếp tục bước về phía trước.
Có người hỏi ông Võ Văn Thành rằng:
"Điều gì đã giúp những người lính năm ấy vượt qua những tháng ngày chiến tranh khốc liệt?"
Ông im lặng một lúc rồi mỉm cười.
"Quê hương."
Chỉ hai tiếng giản dị.
Nhưng chứa đựng cả một thời tuổi trẻ.
Ông kể, mỗi người lính đều mang theo trong tim một quê hương.
Có người nhớ con sông tuổi thơ.
Có người nhớ cánh đồng lúa chín.
Có người nhớ tiếng mẹ gọi về ăn cơm mỗi buổi chiều.
Còn ông nhớ cây đa đầu làng.
Dưới gốc đa ấy, ông từng chơi đánh chuyền cùng lũ bạn.
Từng ngồi học những bài học đầu tiên.
Và cũng chính nơi ấy, mẹ đã tiễn ông lên đường nhập ngũ.
Ngày chia tay, mẹ không khóc.
Bà chỉ dúi vào tay ông một nắm đất nhỏ được gói trong chiếc khăn tay.
Bà nói:
"Con mang theo để nhớ mình là người của quê hương."
Suốt những năm tháng chiến tranh, nắm đất ấy luôn nằm trong đáy ba lô.
Có những đêm hành quân giữa mưa rừng.
Có những ngày sốt rét đến run người.
Có lúc tưởng như không còn đủ sức bước tiếp.
Mỗi lần như vậy, ông lại mở chiếc khăn nhỏ.
Nắm đất đã khô.
Nhưng mùi hương quê nhà dường như vẫn còn.
Ông nhắm mắt.
Trong tâm trí hiện lên cánh đồng lúa đang vào vụ.
Tiếng gà gáy sáng.
Khói bếp bay lên từ mái nhà tranh.
Tiếng mẹ gọi.
Tiếng em cười.
Những hình ảnh bình dị ấy đã trở thành sức mạnh.
Không ai ra lệnh.
Không ai ép buộc.
Chính tình yêu quê hương đã khiến người lính đứng dậy sau mỗi lần gục ngã.
Trong đơn vị của ông có một chiến sĩ tên Lợi.
Lợi quê miền biển.
Mỗi khi nghỉ ngơi, anh thường kể về những buổi sáng theo cha kéo lưới.
Anh bảo nhớ nhất là mùi gió biển.
Có hôm, cả đơn vị ngồi quanh bếp lửa.
Lợi lấy một chiếc vỏ ốc từ trong túi áo.
Anh áp lên tai từng người.
Rồi cười:
"Nghe thấy biển không?"
Mọi người đều bật cười.
Không ai nghe thấy biển cả.
Nhưng ai cũng nghe thấy nỗi nhớ quê hương trong giọng nói của người đồng đội.
Chiến tranh khiến những người lính đến từ khắp mọi miền đất nước gặp nhau.
Người miền núi.
Người đồng bằng.
Người miền biển.
Họ mang theo những ký ức khác nhau.
Nhưng đều chung một ước mơ.
Ngày trở về.
Ông Thành nhớ nhất một đêm cuối năm.
Đơn vị vừa kết thúc cuộc hành quân dài.
Mọi người ngồi bên nhau ăn bữa cơm chỉ có cơm độn sắn và ít muối vừng.
Không ai than phiền.
Thay vào đó, từng người kể về quê mình.
Người kể về cây cầu đầu làng.
Người kể về phiên chợ quê.
Người kể về dòng sông tuổi thơ.
Những câu chuyện ấy khiến khu rừng như ấm hơn.
Bởi ai cũng hiểu.
Họ đang chiến đấu để bảo vệ chính những điều bình dị đó.
Năm 1975, ngày đất nước thống nhất.
Ông trở về.
Con đường làng vẫn vậy.
Cây đa đầu làng vẫn đứng đó.
Chỉ có mẹ đã già hơn nhiều.
Khi nhìn thấy con trai trong bộ quân phục bạc màu, bà không nói gì.
Chỉ ôm ông thật chặt.
Rồi lấy từ túi áo ông ra chiếc khăn tay cũ.
Nắm đất ngày nào vẫn còn nguyên.
Mẹ ông bật khóc.
Bà nói:
"Đất quê mình đã đưa con trở về."
Hơn năm mươi năm sau.
Chiếc khăn ấy vẫn được ông cất trong chiếc hòm gỗ cũ.
Thỉnh thoảng ông lại mở ra.
Không phải để nhìn nắm đất.
Mà để nhớ về lời dặn của mẹ.
"Đừng quên mình là người của quê hương."
Giờ đây, khi kể lại câu chuyện ấy cho học sinh, ông luôn nói:
"Các cháu không cần cầm súng như chúng tôi."
"Nhưng hãy yêu quê hương bằng cách học thật tốt."
"Giữ gìn môi trường."
"Sống tử tế."
"Và góp sức xây dựng đất nước."
Tôi nhìn người cựu chiến binh tóc đã bạc trắng.
Trong ánh mắt ông vẫn còn nguyên niềm tự hào của chàng trai hai mươi tuổi năm nào.
Có lẽ, quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra.
Quê hương còn là nơi cho ta lý do để sống, để cống hiến và để trở về.
Tiếng gọi của quê hương năm ấy đã đưa những người lính vượt qua bom đạn.
Tiếng gọi ấy hôm nay vẫn đang vang lên.
Không còn giữa khói lửa chiến tranh.
Mà trong từng bài học.
Từng công trình.
Từng hành động đẹp của thế hệ trẻ.
Bởi tình yêu quê hương chưa bao giờ là câu chuyện của riêng một thời đại.
Đó là ngọn lửa được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, để đất nước mãi vững bước đi lên.



