TIẾNG GỌI TỪ QUÊ NHÀ
Giữa những năm tháng chiến tranh, điều níu giữ người lính không chỉ là nhiệm vụ mà còn là tiếng gọi từ quê nhà. Một lời nhắn, một tin báo hay đơn giản là ký ức về quê hương cũng đủ tiếp thêm sức mạnh để họ bước tiếp.
Ông Nguyễn Văn Cường lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ.
Những ngày đầu xa quê, ông thường nhớ nhà. Nhớ con đường làng, nhớ bữa cơm gia đình và nhớ tiếng gọi thân thuộc của mẹ.
Nhưng chiến trường không cho phép người lính có nhiều thời gian để nghĩ về những điều riêng tư.
Nhiệm vụ nối tiếp nhiệm vụ.
Có những đêm hành quân, ông vừa đi vừa nghĩ về quê nhà.
Mỗi khi nhận được tin từ gia đình, dù chỉ vài dòng ngắn ngủi, ông và đồng đội đều rất vui.
Một lần, ông nhận được tin quê nhà có người thân bị ốm. Ông rất lo lắng nhưng không thể trở về.
Ông chỉ biết gửi lời hỏi thăm qua đồng đội và tự nhủ phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, ông trở về.
Điều đầu tiên ông làm là đi bộ thật chậm trên con đường làng.
Quê hương vẫn còn đó.
Nhưng những năm tháng xa cách đã khiến ông hiểu rằng quê hương là điều thiêng liêng nhất đối với mỗi người.
Có những người lính đã đi rất xa, nhưng trái tim họ chưa bao giờ rời khỏi quê nhà.



