Cựu chiến binh

📻 TIẾNG GỌI TỪ QUÊ NHÀ

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

📻 TIẾNG GỌI TỪ QUÊ NHÀ

Ngày lên đường, người lính trẻ tên Sơn được cha đưa cho một chiếc radio nhỏ đã cũ.

Cha nói:

— Khi nào nhớ nhà, con mở lên nghe. Có tiếng quê hương thì lòng sẽ bớt nhớ.

Sơn cầm chiếc radio, cười:

— Hòa bình con sẽ mang nó về trả cha.

Chiếc radio theo anh qua những năm tháng chiến tranh. Nó đã nhiều lần bị dính bùn đất, có lúc mất sóng giữa rừng sâu, nhưng Sơn vẫn giữ rất kỹ.

Mỗi đêm đơn vị nghỉ chân, anh thường ngồi bên gốc cây, vặn chiếc radio thật nhỏ. Khi nghe tiếng phát thanh, tiếng hát hay những bản tin từ quê nhà, anh lại thấy lòng mình nhẹ đi.

Một lần, anh nghe được tin quê mình vừa có một mùa lúa tốt.

Sơn mỉm cười:

— Không biết cha mẹ đã gặt xong chưa.

Người đồng đội hỏi:

— Nhớ nhà à?

Sơn đáp:

— Nhớ chứ. Nhưng nghĩ đến quê hương bình yên là tôi lại có thêm sức mạnh.

Trước một trận đánh lớn, Sơn viết một mảnh giấy bỏ vào chiếc radio:

"Nếu tôi không trở về, hãy mang chiếc radio này về cho cha. Nói với cha rằng những ngày cuối cùng tôi vẫn nghe tiếng quê hương."

Trận chiến hôm ấy rất khốc liệt.

Sơn đã hy sinh.

Người đồng đội tìm thấy chiếc radio trong ba lô và giữ nó suốt nhiều năm.

Ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê Sơn.

Người cha đã già, đôi mắt không còn tinh anh như trước.

Ông cầm chiếc radio lên, đưa tay vuốt nhẹ.

— Nó vẫn giữ cái này sao?

— Vâng. Anh ấy giữ nó đến những ngày cuối cùng.

Người cha bật chiếc radio.

Tiếng phát thanh vang lên giữa căn nhà nhỏ.

Ông ngồi im lặng.

Một lúc sau, ông nói:

— Ngày trước, nó bảo chỉ cần nghe tiếng quê hương là thấy mình đang ở nhà.

Người đồng đội cúi đầu.

Ngoài sân, tiếng trẻ con chạy chơi.

Chiếc radio vẫn phát những chương trình bình thường của một đất nước đã hòa bình.

Người cha mỉm cười.

— Cuối cùng nó cũng được nghe rồi.

Nhiều năm sau, chiếc radio được đặt trong phòng truyền thống của quê hương.

Mỗi khi có đoàn học sinh đến tham quan, người hướng dẫn lại kể về người lính trẻ đã mang nó qua chiến trường.

Một cậu bé hỏi:

— Tại sao chiếc radio cũ này lại được giữ gìn như vậy?

Người hướng dẫn đáp:

— Vì nó từng là sợi dây nối một người lính với quê hương. Và vì người mang nó đã không kịp trở về.

Cậu bé nhìn chiếc radio thật lâu.

Bên ngoài, tiếng loa của làng vang lên giữa một buổi sáng bình yên.

Chiếc radio đã cũ, nhưng tiếng quê hương trong đó chưa bao giờ cũ. Nó nhắc chúng ta rằng những người lính năm xưa không chiến đấu chỉ cho ngày hôm nay, mà cho những thế hệ mai sau được lớn lên trong tiếng cười thay vì tiếng súng.

🇻🇳📻 Có những người đã không trở về sau khi chiến tranh kết thúc, nhưng tiếng gọi quê hương mà họ từng lắng nghe vẫn còn vang mãi trong những ngày bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn