Bài viết

Tiếng gọi từ quê nhà

Câu chuyện kể về một kỷ niệm thời chiến qua lời kể của bác Nguyễn Văn Tư. Giữa những ngày tháng bom đạn, nỗi nhớ gia đình và quê hương đã trở thành nguồn động viên giúp những người lính vượt qua gian khổ, giữ vững niềm tin vào ngày trở về.

Lâm Đồng26/08/2026Đoàn xã Nam Dong (Nam Dong)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời bom đạn vẫn còn in đậm trong tâm trí bác Nguyễn Văn Tư. Bác kể rằng ngày ấy, cuộc sống của người lính rất thiếu thốn. Những chuyến hành quân kéo dài, những đêm ngủ giữa rừng và những lần phải tránh bom đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống.

Một buổi chiều, sau nhiều giờ hành quân, đơn vị của bác Tư dừng chân bên một khu rừng. Mọi người tranh thủ nghỉ ngơi và kiểm tra lại hành trang. Bác lấy trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ. Đó là vài dòng chữ của người thân gửi từ quê nhà.

Mảnh giấy đã cũ, nhiều chỗ bị nhàu và mờ đi vì được bác mang theo suốt những chặng đường. Nhưng mỗi lần đọc lại, bác vẫn cảm thấy như đang được nghe tiếng người thân gọi mình trở về.

Một người đồng đội nhìn thấy mảnh giấy và hỏi:

— Gia đình anh gửi à?

Bác Tư gật đầu:

— Ừ. Mọi người ở nhà bảo tôi cố gắng giữ gìn sức khỏe và mong ngày tôi trở về.

Người đồng đội im lặng một lúc rồi nói:

— Tôi cũng nhớ nhà lắm. Chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc.

Hai người ngồi bên nhau, kể về quê hương. Người nhớ cánh đồng lúa, người nhớ con sông, người nhớ những bữa cơm gia đình. Những câu chuyện bình dị ấy khiến nỗi nhớ trong lòng mỗi người càng rõ hơn, nhưng đồng thời cũng giúp họ có thêm động lực để tiếp tục nhiệm vụ.

Đêm xuống, tiếng bom bất ngờ vang lên từ phía xa. Mọi người nhanh chóng vào nơi trú ẩn. Trong bóng tối, bác Tư vẫn nắm chặt mảnh giấy trong tay. Bác tự nhủ rằng nhất định mình phải trở về để gặp lại gia đình.

Sau trận bom, mọi người bước ra kiểm tra tình hình. Một số cây cối bị đổ, đường đi bị đất đá chắn ngang. Các chiến sĩ cùng nhau dọn đường để tiếp tục hành quân.

Trên những chặng đường sau đó, mảnh giấy nhỏ vẫn luôn được bác Tư giữ bên mình. Nó trở thành một vật kỷ niệm quý giá, nhắc bác nhớ rằng phía sau những ngày tháng chiến đấu luôn có một mái nhà và những người thân đang chờ đợi.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Bác Nguyễn Văn Tư trở về quê hương. Ngày gặp lại gia đình, bác lấy mảnh giấy cũ ra. Những dòng chữ ngày nào đã phai màu, nhưng tình cảm trong đó vẫn còn nguyên vẹn.

Bác kể rằng có những người đồng đội đã không thể trở về. Vì vậy, bác luôn trân trọng cuộc sống hòa bình và nhắc nhở con cháu phải biết ghi nhớ những hy sinh của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn