Tiếng gọi tuổi mười bảy
Năm 1971, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt. Trên khắp mọi miền đất nước, tiếng loa truyền thanh, tiếng trống tuyển quân và những lời kêu gọi bảo vệ Tổ quốc vang lên khắp các làng quê. Không khí của những ngày ấy vừa khẩn trương, vừa thiêng liêng. Lớp lớp thanh niên gác lại những dự định riêng để khoác lên mình màu áo lính, mang theo khát vọng độc lập và hòa bình.
Ở xã Giai Lạc, chàng thanh niên Đường Xuân Bình khi ấy mới vừa hơn mười bảy tuổi. Cậu học trò còn ngồi trên ghế nhà trường vẫn hằng ngày mang theo sách vở đến lớp, nuôi trong lòng những ước mơ bình dị của tuổi mới lớn. Nhưng chiến tranh không cho phép tuổi trẻ được bình yên lựa chọn con đường riêng. Khi Tổ quốc cần, những trang sách phải khép lại để nhường chỗ cho lệnh gọi lên đường.
Ngày nhận giấy báo nhập ngũ, ông Bình lặng người trong giây lát. Phía trước là chiến trường với biết bao hiểm nguy, phía sau là gia đình, mái trường và quê hương thân thuộc. Ông hiểu rằng con đường mình sắp đi có thể sẽ rất dài, cũng có thể sẽ không có ngày trở về. Thế nhưng, trong suy nghĩ của chàng trai mười bảy tuổi khi ấy không có sự do dự. Ông chỉ nghĩ đơn giản rằng đất nước đang cần những người trẻ đứng lên bảo vệ độc lập, và mình không thể đứng ngoài.
Ngày chia tay, sân đình làng đông kín người. Những người mẹ lặng lẽ gói ghém cho con ít quần áo, vài nắm cơm, dặn dò từng lời. Những người cha bắt tay con thật chặt mà không nói nhiều. Bạn bè cùng trang lứa đứng tiễn nhau trong những cái ôm nghẹn ngào. Ai cũng cố nở nụ cười để người ra đi thêm vững lòng, nhưng trong khóe mắt nhiều người đã ánh lên những giọt nước mắt.
Đường Xuân Bình khoác chiếc ba lô còn mới, ngoái nhìn quê hương lần cuối trước khi bước lên xe. Con đường đất quen thuộc, hàng tre đầu làng và mái nhà nhỏ dần khuất sau lưng. Ông không biết bao giờ mới có dịp trở lại, nhưng trong tim chỉ có một niềm tin mãnh liệt: đất nước nhất định sẽ thắng, và tuổi trẻ của mình phải góp một phần nhỏ bé vào chiến thắng ấy.
Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi thử thách liên tiếp. Người lính trẻ phải làm quen với kỷ luật quân đội, những bài huấn luyện khắt khe và cuộc sống xa gia đình. Có những đêm nằm trong doanh trại, nhớ nhà đến cồn cào, nhưng mỗi khi nghĩ đến đồng bào đang sống dưới bom đạn, ông lại tự nhủ phải mạnh mẽ hơn. Từ cậu học trò rụt rè, ông dần trở thành một người lính biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên mọi ước mơ riêng.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại thời khắc ấy, ông vẫn coi đó là bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời. Chính quyết định lên đường ở tuổi mười bảy đã rèn luyện ông trưởng thành, dạy ông hiểu thế nào là trách nhiệm, lòng yêu nước và sự hy sinh. Ông không xem mình là người đặc biệt, bởi cùng thời với ông còn có biết bao chàng trai, cô gái cũng đã gác lại tuổi xuân để bước vào cuộc chiến bảo vệ non sông.
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng tiếng gọi của tuổi mười bảy năm ấy vẫn còn vang vọng trong ký ức người lính già. Đó là tiếng gọi của Tổ quốc, của lòng yêu nước và của một thế hệ đã sẵn sàng hiến dâng những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho độc lập, tự do của dân tộc.
Thông điệp: Có những thế hệ đã dùng tuổi trẻ để viết nên lịch sử của dân tộc. Họ gác lại những ước mơ riêng để bảo vệ Tổ quốc, để thế hệ hôm nay được học tập, lao động và sống trong hòa bình. Biết trân trọng tuổi trẻ và sống có trách nhiệm chính là cách tiếp nối lý tưởng cao đẹp của cha anh.



