Cựu chiến binh

Tiếng gọi “y sĩ ơi” trong đêm mưa rừng

Lào Cai20/05/2026Hoàng Văn Sỹ (Đoàn Thanh niên Bộ CHQS tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu quân nhân Nguyễn Kiến Đào bảo rằng có những âm thanh chiến tranh đã qua rất lâu nhưng ông vẫn không thể quên. Trong đó, ám ảnh nhất là tiếng gọi “y sĩ ơi” vang lên giữa những đêm mưa rừng ở Kon Tum năm 1972. Sau chiến thắng Đắc Tô – Tân Cảnh, thương binh đưa về ngày càng nhiều. Lán quân y của đơn vị dựng sát mép rừng, lợp bằng tăng bạt và lá cây để tránh máy bay phát hiện. Đêm nào cũng vậy, tiếng mưa rơi trên mái lán hòa với tiếng bước chân cáng thương vội vã. Ông Đào kể có một đêm mưa rất lớn. Nước từ sườn đồi tràn xuống làm nền lán ngập bùn. Anh em quân y phải kê cáng thương lên cao bằng những thân gỗ tạm. Khoảng nửa đêm, từ ngoài trời vọng vào tiếng gọi dồn dập:
“Y sĩ ơi! Có thương binh nặng!” Mấy người lính tải thương lao vào trong mưa, quần áo ướt sũng, đưa theo một chiến sĩ bị thương ở bụng. Ánh đèn dầu chập chờn soi rõ gương mặt tái nhợt của người lính trẻ. Không kịp nghỉ, ông Đào cùng đồng đội lập tức bắt tay cứu chữa. Người cầm đèn, người pha thuốc, người giữ cáng. Mưa bên ngoài vẫn xối xả. Trong lúc xử lý vết thương, ông nghe người lính ấy thì thào:
“Anh ơi… đơn vị em còn giữ được chốt không?” Giữa lúc đau đớn nhất, điều người lính quan tâm vẫn là trận địa phía trước. Ông Đào siết nhẹ tay anh:
“Anh em vẫn đang giữ tốt, cậu yên tâm.” Người thương binh khẽ gật đầu rồi thiếp đi. Ca cứu chữa kéo dài gần tới sáng. Khi cơn nguy kịch qua đi, cả lán quân y mới thở phào nhẹ nhõm. Một y tá trẻ ngồi bệt xuống đất, tay vẫn còn run vì lạnh và mệt. Đúng lúc ấy, từ góc lán có người đùa:
“Đêm nay mưa to quá, chắc mai cá dưới suối bơi vào hầm mất.” Cả lán bật cười dù ai cũng thấm mệt. Ông Đào bảo chính những tiếng cười nhỏ như thế đã giúp người lính quân y vượt qua áp lực của chiến tranh. Nhiều năm đã trôi qua, ông vẫn nhớ như in đêm mưa ở lán quân y năm ấy — nơi giữa tiếng mưa rừng và mùi thuốc sát trùng, những người lính trẻ đã giành giật sự sống cho đồng đội bằng tất cả sức lực của mình. Với cựu quân nhân Nguyễn Kiến Đào, ký ức sâu đậm nhất đời quân ngũ không phải là chiến công, mà chính là những đêm thức trắng bên thương binh và tiếng gọi “y sĩ ơi” vang lên giữa chiến trường khốc liệt năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn