Tiếng guitar bập bùng bên ánh lửa trại vùng biên và khát vọng hòa bình
Câu chuyện về tâm hồn lãng mạn và sức sống mãnh liệt của những người lính trẻ giữa chiến trường gian khó.
Chiến trường Campuchia khắc nghiệt với những cơn sốt rét rừng, những đợt hành quân truy quét dài ngày trong rừng sâu nước độc. Thế nhưng, đằng sau sự kiên cường trong chiến đấu, những người lính tình nguyện Việt Nam vẫn giữ nguyên vẹn sự lãng mạn, trẻ trung và yêu đời.
Bác Ngô Văn Hùng (cựu chiến binh chiến trường Kampong Cham, nay mang di chứng chiến tranh ở tay) chia sẻ lại những kỷ niệm không thể nào quên:
Giai điệu xoa dịu bom đạn: Trong những đêm hiếm hoi đơn vị được cắm trại nghỉ ngơi an toàn, xung quanh là ánh lửa bập bùng xua tan màn đêm tĩnh mịch của rừng già xứ tháp, chiếc đàn guitar cũ kỹ – chiến lợi phẩm tinh thần quý giá của cả tiểu đội – lại được cất lên.
Người lính trẻ đánh đàn say sưa, ngân vang những khúc ca quê hương như Hành khúc ngày và đêm, Tình ca hay những bài hát ngợi ca tình hữu nghị Việt - Lào - Campuchia. Không chỉ có anh em bộ đội ta quây quần lắng nghe, mà bà con và các em nhỏ ở phum sóc gần đó cũng tò mò kéo đến, ngồi lặng thấu nghe những giai điệu trầm bổng.
Bác Hùng bùi ngùi tâm sự: "Lúc ấy, tiếng đàn và lời ca như một liều thuốc tinh thần kỳ diệu giúp anh em vơi đi nỗi nhớ nhà da diết, quên đi những mệt nhọc, đau đớn của thể xác. Nó nhắc nhở chúng tôi rằng, dẫu chiến tranh có khốc liệt đến đâu, khát vọng sống, khát vọng hòa bình và tình yêu thương con người vẫn luôn là giai điệu đẹp đẽ nhất ngân vang mãi không bao giờ tắt".



