TIẾNG GUỐC TRÊN CON ĐƯỜNG ĐẤT
TIẾNG GUỐC TRÊN CON ĐƯỜNG ĐẤT
Năm 1972, ở một ngôi làng nhỏ, cô gái tên Liên làm y tá.
Mỗi buổi sáng, cô đều đi qua con đường đất để đến trạm xá.
Tiếng guốc của cô vang lên đều đều:
Cộc… cộc… cộc…
Một người lính trẻ tên Sơn thường nghe thấy tiếng guốc ấy mỗi khi đơn vị đi qua làng.
Anh hay nói:
“Nghe tiếng guốc là biết trạm xá ở gần.”
Liên cười:
“Vậy anh nhớ đường chưa?”
“Nhớ rồi.”
Một ngày, Sơn bị thương nhẹ.
Liên chăm sóc cho anh.
Anh hỏi:
“Cô đi đôi guốc này bao lâu rồi?”
“Lâu rồi.”
“Không đau chân à?”
“Quen.”
Sơn cười.
“Sau này hết chiến tranh, cô đi giày nhé.”
Liên hỏi:
“Còn anh?”
“Tôi về quê.”
“Quê anh ở đâu?”
“Xa lắm.”
“Có ai chờ không?”
Sơn im lặng một lúc.
“Có mẹ.”
Vài ngày sau, đơn vị của Sơn rời làng.
Trước khi đi, anh nói:
“Liên.”
“Gì?”
“Nếu có ngày tôi quay lại…”
“Thì sao?”
“Cô nhớ đi đôi guốc này nhé.”
Liên bật cười.
“Anh kỳ thật.”
Sơn không trở lại.
Tin báo đến vào một buổi chiều mưa.
Liên đứng trước trạm xá rất lâu.
Rồi cô tháo đôi guốc.
Đặt chúng dưới mái hiên.
Nhiều năm sau, trạm xá được xây mới.
Con đường đất thành đường bê tông.
Liên vẫn làm việc ở đó.
Một ngày, cô đem đôi guốc cũ ra.
Chúng đã bạc màu.
Cô định bỏ đi.
Nhưng một người đồng đội của Sơn tìm đến.
Ông nhìn thấy đôi guốc.
“Cô vẫn giữ à?”
Liên gật đầu.
“Anh ấy từng nhắc.”
“Nhắc gì?”
“Bảo tôi đừng bỏ.”
Người đàn ông cười buồn.
“Cậu ấy nói đúng.”
Liên không bỏ đôi guốc.
Cô đặt chúng trong tủ kính của trạm xá.
Bên cạnh là một tấm bảng:
“Đôi guốc của người từng đi qua con đường này.”
Không ghi tên.
Nhiều năm sau nữa, một cô bé đến trạm xá.
Em nhìn đôi guốc.
“Cô ơi, sao người ta giữ đôi guốc cũ thế?”
Liên lúc ấy đã già.
Cô đáp:
“Vì có người từng nghe tiếng guốc này và biết rằng mình sắp về đến nơi an toàn.”
Cô bé hỏi:
“Người ấy đâu rồi?”
Liên nhìn ra con đường.
“Đi xa rồi.”
“Có về không?”
“Không.”
Cô bé im lặng.
Rồi hỏi:
“Thế tiếng guốc còn không?”
Liên mỉm cười.
“Không.”
“Vậy sao cô vẫn nhớ?”
“Vì có những âm thanh biến mất rồi…”
Cô nhìn đôi guốc.
“…nhưng người từng nghe chúng thì không quên.”
Chiều xuống.
Con đường trước trạm xá giờ đông người qua lại.
Không còn tiếng guốc.
Chỉ có tiếng xe đạp và tiếng trẻ con.
Nhưng trong căn phòng nhỏ,
đôi guốc vẫn nằm yên.
Một vật rất bình thường.
Một câu chuyện rất cũ.
Và một lời nhắc rằng:
Có những người chỉ đi ngang qua cuộc đời ta trong một quãng rất ngắn, nhưng tiếng bước chân của họ có thể ở lại rất lâu.


