Tiếng Guồng Nước Đêm
Những năm kháng chiến, ở một vùng quê Ninh Bình, bên con mương nhỏ dẫn nước ra cánh đồng có một chiếc guồng nước bằng tre quay đều ngày đêm. Ban ngày, tiếng nước đổ rì rào hòa với tiếng gió, chẳng ai để ý. Nhưng khi đêm xuống, nơi ấy lại trở thành điểm hoạt động quen thuộc của những công việc hậu cần âm thầm.
Mỗi khi trời tối hẳn, vài người lặng lẽ ra bên guồng nước. Nhìn bề ngoài, họ chỉ như đang kiểm tra dòng nước, sửa lại vài thanh tre bị lệch. Nhưng thực ra, dưới chân guồng có một khoảng đất nhỏ được đào kín, nơi cất giữ những gói hàng cần chuyển đi.
Nước từ guồng chảy xuống tạo thành âm thanh liên tục, che lấp mọi tiếng động xung quanh. Nhờ vậy, việc lấy ra hay cất vào những gói hàng đều diễn ra thuận lợi mà không gây chú ý.
Một đêm, khi công việc đang dở, bất ngờ có ánh đèn từ xa quét lại. Mọi người lập tức dừng tay, giả vờ như đang chỉnh lại guồng nước. Người cúi xuống buộc dây, người đứng nhìn dòng nước chảy, tất cả đều bình tĩnh như không có gì đặc biệt.
Ánh đèn dừng lại một lúc, rồi tiếp tục di chuyển. Khi không gian trở lại yên tĩnh, mọi người mới khẽ tiếp tục công việc. Những gói hàng được lấy ra, chuyền tay nhau, rồi nhanh chóng rời đi theo những lối nhỏ quanh cánh đồng.
Công việc kết thúc, guồng nước vẫn quay đều, tiếng nước vẫn chảy như chưa từng có điều gì xảy ra.
Giờ đây, chiếc guồng nước ấy có thể đã không còn, thay vào đó là những công trình hiện đại hơn. Nhưng trong ký ức của những người từng sống qua thời ấy, tiếng nước đêm vẫn vang lên rõ ràng—một âm thanh quen thuộc, từng che chở cho những hoạt động thầm lặng, góp phần giữ vững hậu phương trong những ngày tháng gian khó.



