Cựu chiến binh

Tiếng harmonica dưới chân núi Mụ Giạ

Trong những tháng ngày đóng quân tại khu vực Mụ Giạ, tiếng harmonica của một người lính trẻ đã trở thành niềm an ủi tinh thần cho cả đơn vị ông Lê Ngọc Sơn. Giữa chiến tranh khốc liệt, âm thanh giản dị ấy đã giữ lại cho người lính chút bình yên hiếm hoi. Một đêm bên tiếng kèn năm xưa đến nay ông vẫn nhớ như in.

Thanh Hóa21/05/2026Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Sơn kể rằng trong đơn vị ông có một chiến sĩ quê Nam Định tên Hưng, rất giỏi thổi harmonica. Chiếc kèn nhỏ luôn được Hưng mang theo bên người như báu vật. Những đêm nghỉ quân dưới chân núi Mụ Giạ, Quảng Bình, anh thường ngồi bên bếp lửa thổi những giai điệu quê hương. Ông kể:
“Mỗi lần nghe tiếng kèn là ai cũng nhớ nhà.” Một đêm cuối năm 1972, sau trận bom lớn làm nhiều lán trại bị sập, tinh thần anh em ai cũng nặng nề. Hưng lặng lẽ lấy chiếc harmonica ra thổi bài “Làng tôi”. Tiếng nhạc vang lên giữa núi rừng tối đen khiến cả đơn vị im lặng lắng nghe. Có người quay mặt đi lau nước mắt. Ông Sơn nhớ mãi khoảnh khắc ấy:
“Tiếng kèn nhỏ thôi mà như kéo cả quê hương đến gần.” Ít tháng sau, Hưng được điều sang đơn vị khác rồi hy sinh trong một trận đánh tại Quảng Trị. Từ đó, mỗi lần nghe tiếng harmonica trên radio hay ngoài phố, ông Sơn lại nhớ tới đêm mưa dưới chân núi Mụ Giạ — nơi tiếng nhạc của tuổi trẻ từng vang lên giữa chiến tranh dữ dội nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn