Tiếng harmonica giữa chiến hào
Trong đơn vị, Hòa nổi tiếng vì thổi harmonica rất hay. Chiếc kèn nhỏ luôn nằm trong túi áo anh, theo anh từ ngày nhập ngũ.
Mỗi tối yên tiếng súng, Hòa lại ngồi bên chiến hào thổi những giai điệu quê hương. Tiếng nhạc len qua rừng cây, xua đi nỗi nhớ nhà của những người lính trẻ.
Một lần hành quân qua vùng bom cày đạn xới, đơn vị bị phục kích. Khói súng mù mịt. Người liên lạc bị thương nặng, thông tin giữa các mũi chiến đấu bị cắt đứt.
Giữa lúc nguy cấp, Hòa trèo lên mô đất cao rồi dùng harmonica thổi tín hiệu đã quy ước từ trước. Âm thanh vang lên giữa tiếng súng dữ dội.
Nhờ tín hiệu ấy, các tổ chiến đấu nhanh chóng phối hợp phản công, đẩy lùi địch.
Sau trận đánh, Hòa bị thương ở vai. Đồng đội dìu anh về hầm quân y. Chiếc harmonica móp méo vì mảnh đạn nhưng vẫn còn phát ra âm thanh.
Đêm đó, dù đau đớn, Hòa vẫn cố thổi một bản nhạc quen thuộc. Những người lính ngồi quanh lặng im nghe tiếng kèn da diết vọng giữa rừng sâu.
Nhiều năm sau hòa bình, Hòa trở thành thầy giáo dạy nhạc. Mỗi lần cầm chiếc harmonica cũ, ông lại nhớ đến những người đồng đội đã nằm lại tuổi hai mươi giữa chiến hào đầy khói lửa.



