Tiếng hát át tiếng bom
Trung đội trú quân trong hầm sâu giữa rừng già. Những ngày căng thẳng, bom rơi liên miên, tinh thần ai nấy đều nặng trĩu. Mỗi tối, Thủy – cô văn công nhỏ người – lại cất tiếng hát trong ánh đèn dầu leo lét.
Tiếng hát của Thủy không có nhạc đệm, chỉ là giọng mộc mạc, trong veo. Nhưng lạ thay, mỗi lần cô hát, tiếng bom dường như lùi xa, nỗi sợ cũng dịu lại. Các anh bảo: “Nghe Thủy hát, tụi anh quên luôn mình đang ở giữa chiến tranh”.
Một trận oanh tạc bất ngờ xảy ra khi Thủy đang biểu diễn. Cô bị thương nặng và mãi mãi không tỉnh lại. Nhưng giọng hát của cô vẫn sống trong ký ức đồng đội, như ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn người lính giữa những ngày khốc liệt nhất.



