Bài viết

TIẾNG HÁT ÁT TIẾNG BOM

TIẾNG HÁT ÁT TIẾNG BOM

Bắc Ninh16/04/2026TRƯỜNG MN PHÙ LƯƠNG (PHƯỜNG ĐÀO VIÊN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống.

Trên tuyến đường Trường Sơn, bóng tối phủ kín núi rừng. Tiếng máy bay gầm rú trên cao, rồi bất chợt…

ẦM!

Một loạt bom dội xuống, đất đá tung lên mù mịt.

Trong một hầm trú nhỏ ven đường, những cô thanh niên xung phong nép sát vào nhau. Mồ hôi lẫn bụi đất, ánh mắt ai cũng căng thẳng.

Một cô gái khẽ nói, giọng run run:

“Liệu… mình có qua được đêm nay không?”

Không ai trả lời.

Không khí trở nên nặng nề.

Bỗng, từ góc hầm, một giọng hát cất lên. Ban đầu nhỏ thôi, run rẩy… rồi dần dần rõ hơn:

“Đường ra trận mùa này đẹp lắm…”

Mọi người quay lại nhìn. Đó là Lan – cô gái nhỏ nhất đội, người lúc nào cũng hay cười.

Tiếng hát của Lan không quá hay, nhưng ấm áp lạ thường. Giữa tiếng bom nổ dồn dập, giọng hát ấy như một sợi dây kéo mọi người lại gần nhau hơn.

Một người cất tiếng hát theo.

Rồi người thứ hai.

Rồi cả hầm… cùng hòa giọng.

Ngoài kia, bom vẫn rơi.

Nhưng trong hầm, tiếng hát vang lên – mạnh mẽ, đầy niềm tin.

Họ hát để quên đi nỗi sợ.

Họ hát để động viên nhau.

Và họ hát… như để khẳng định rằng:

Bom đạn có thể phá hủy tất cả, nhưng không thể dập tắt được tinh thần của họ.

Một tiếng nổ lớn hơn vang lên, làm đất đá rơi lả tả. Mọi người im lặng trong giây lát.

Lan vẫn hát.

Giọng cô cao hơn, rõ hơn, như muốn át đi tất cả.

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước…”

Tiếng hát ấy lan ra ngoài hầm, hòa vào núi rừng, vang lên giữa đêm tối như một lời thách thức với bom đạn.

Rồi… máy bay bay xa dần.

Tiếng bom thưa đi.

Đêm lại trở về với sự yên tĩnh hiếm hoi.

Trong ánh đèn pin le lói, những gương mặt lấm lem bụi đất nhìn nhau… rồi bật cười.

Lan khẽ nói:

“Thấy chưa… hát to là bom sợ đấy!”

Mọi người cười lớn hơn.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, có người hỏi họ:

“Điều gì giúp các bạn vượt qua những ngày tháng ấy?”

Họ không nhắc đến vũ khí.

Không nói về chiến công.

Họ chỉ mỉm cười:

“Là tiếng hát…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn