Tiếng hát át tiếng bom
Tiếng hát át tiếng bom
Giữa chốn địa ngục trần gian Mường Thanh, có một thứ vũ khí không sát thương nhưng lại vô cùng sắc bén: tiếng hát. Khi tiếng súng pháo tạm ngưng, từ dưới giao thông hào sâu hoắm, tiếng hát của những chàng trai, cô gái tuổi mười tám đôi mươi lại cất lên. "Qua miền Tây Bắc", "Tiến quân ca"... những giai điệu mộc mạc hòa cùng tiếng sáo trúc lảnh lót vọng sang cả chiến hào địch. Lính Pháp nghe hát, có những lúc cũng ngừng bắn. Âm nhạc xoa dịu đi nỗi đau của vết thương, làm vơi đi nỗi nhớ nhà cồn cào và xua tan bóng tối của cái chết đang rình rập. Chúng tôi hát để thấy mình đang sống, hát để tiễn biệt những người đồng đội vừa nằm xuống, và hát để báo trước một ngày mai chiến thắng rực rỡ trên quê hương.


