“Tiếng hát át tiếng bom”
Dù phải thường xuyên dời chuyển đến địa điểm mới, nhưng trong những mái lán được dựng vội nép bên mé rừng luôn mang đầy sức sống của tuổi trẻ. Bà Đặng Thị Tỵ cho biết: Hồi bấy giờ chúng tôi vừa phục vụ chiến đấu, vừa tăng gia sản xuất và học văn hóa. Ai nấy phấn chấn thi đua, khí thế lên cao, nhiều khi nghỉ giải lao trên công trường chúng tôi vạch chữ ra đất đố nhau đọc. Ai không đọc được thì hát một bài. Cũng vì thế công trường luôn vang tiếng hát của tuổi trẻ. Cả người biết đọc rồi cũng hát để quên đi nhọc mệt.
“Tiếng hát át tiếng bom”. Người của một thời hoa lửa là thế. Vô tư nhưng sống có trách nhiệm. Chia sẻ với nhau lá thư nhà, nhường nhau bát cơm trắng và sẵn lòng hy sinh để bạn mình được sống. Cho đến bây giờ các thành viên Đại đội 913 còn nhớ nguyên trận bom giặc Mỹ đánh xuống trận địa tên lửa phòng không của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc được bố trí tại xã Trại Cau. Bom thù đã gây nhiều thương vong cho những người lính quốc tế đến giúp Việt Nam đánh Mỹ.



