Tiếng hát át tiếng bom
Vừa tròn 17 tuổi, cô gái quê lúa Thái Bình hăng hái lên đường gia nhập đội thanh niên xung phong. Hành quân ròng rã suốt hơn tháng trời vào Trường Sơn, bà trở thành hạt nhân của Đội văn công "Tiếng hát át tiếng bom" thuộc Ban Xây dựng 67. Có những hôm bị bom vùi lấp, được đồng đội bới lên, bà lại tiếp tục cất tiếng hát giữa đại ngàn
Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn ác liệt nhất, chàng trai, cô gái tuổi 18 đôi mươi hăng hái lên đường gia nhập thanh niên xung phong. Tôi cũng vậy, vừa tròn 17 tuổi, ở miền quê lúa Thái Bình, tôi hăng hái lên đường. Đội thanh niên xung phong của chúng tôi rời quê hương hành quân vào Trường Sơn, ròng rã suốt hơn tháng trời, đêm đi ngày nghỉ để tránh máy bay giặc phát hiện .
Trong những tháng ngày gian khó ấy, những người nữ thanh niên xung phong vẫn luôn lạc quan. Đội văn nghệ xung kích của Ban Xây dựng 67 được thành lập gồm 20 người. Một thời gian sau, đội được sáp nhập vào Đội văn công của Bộ Giao thông Vận tải thành Đoàn văn công "Tiếng hát át tiếng bom" .
Tôi may mắn là một trong những hạt nhân tích cực nhất của đội, tham gia miệt mài với lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ. Ngày làm văn công, đảm bảo giao thông chiến hào, tối lại trở thành cô giáo dạy chữ cho các chiến sĩ. Có hôm chúng tôi bị bom vùi lấp, anh em bới lên rồi ngồi nghỉ một lúc chúng tôi lại tiếp tục làm nhiệm vụ .
"Lúc bấy giờ lý tưởng cao cả lắm, có cái gì đấy thôi thúc ghê gớm lắm", bà Liên chia sẻ. "Những bài hát như 'Cô gái mở đường', 'Trên đỉnh Trường Sơn'… cứ hát lên là thấy khí thế hào hùng, không bao giờ nghĩ đến cái chết, mình cứ đi làm, hoàn thành nhiệm vụ trên yêu cầu để cho đoàn xe chở hàng đi phía trước được nhiều thì mình thấy phấn khởi" .
Suốt những năm tháng chiến tranh, tiếng hát của bà và đồng đội đã sưởi ấm hàng vạn trái tim người lính trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, góp phần vào đại thắng mùa Xuân năm 1975.



