Tiếng hát át tiếng bom
Đó là một đêm mùa khô năm 1968, đoàn xe vận tải của bộ đội chuẩn bị vượt qua một trọng điểm đang bị đánh phá dữ dội. Pháo sáng của địch thả rực trời, mặt đất rung chuyển bởi bom nổ chậm. Các chiến sĩ lái xe phải tắt đèn pha, đi bằng "mắt mèo" (đèn gầm nhỏ) trong bóng tối.
Giữa lúc không khí căng thẳng đến nghẹt thở, từ phía sườn đồi, tiếng hát của các cô gái thanh niên xung phong vang lên. Họ đứng thành một hàng rào sống, mặc áo trắng để làm cọc tiêu cho xe tránh hố bom, và họ hát. Tiếng hát trong trẻo, vút cao giữa tiếng gầm rú của động cơ và tiếng đạn pháo: "Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn... Hai đứa ở hai đầu xa thẳm..."
Anh tài xế tên lái xe năm ấy kể lại, tiếng hát lúc đó có một sức mạnh kỳ lạ. Nó khiến nỗi sợ hãi bay biến, đôi tay vô lăng bỗng vững vàng hơn bao giờ hết. Đoàn xe rầm rập vượt qua trọng điểm an toàn. Những cô gái ấy, bằng tiếng hát và thân mình, đã trở thành những ngọn hải đăng bất tử trên cạn.


