Cựu Thanh niên xung phong

Tiếng Hát Át Tiếng Bom

Vào những năm 1968 - 1969, xã Phú Phụng bị bao vây bởi hệ thống đồn bốt dày đặc. Kẻ thù tại đồn Cái Mít thường xuyên bắn pháo cầm chừng vào các khu vườn ở ấp Phụng Châu để uy hiếp tinh thần nhân dân.

Vĩnh Long24/02/2026Nguyễn Trường Sơn (xã Phú Phụng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm 1968 - 1969, xã Phú Phụng bị bao vây bởi hệ thống đồn bốt dày đặc. Kẻ thù tại đồn Cái Mít thường xuyên bắn pháo cầm chừng vào các khu vườn ở ấp Phụng Châu để uy hiếp tinh thần nhân dân.

Trong hoàn cảnh đó, chị Ba Hạnh, một nữ giao liên địa phương, đã có một sáng kiến táo bạo. Thay vì lẩn trốn, chị cùng các chị em trong hội phụ nữ tổ chức những buổi "văn nghệ dưới hầm". Mỗi khi tiếng pháo vừa dứt, tiếng hát cải lương ngọt ngào của chị Ba lại vang lên từ những bụi rậm ven sông Cổ Chiên, truyền đi những bài ca ca ngợi quê hương và lòng yêu nước.

Tiếng hát ấy không chỉ làm ấm lòng những chiến sĩ đang ẩn mình dưới hầm bí mật, mà còn khiến binh lính trong đồn địch hoang mang. Nhiều tên lính gốc miền Tây nghe giọng hát quê hương đã bắt đầu dao động, nhớ nhà và chán ghét chiến tranh. Có lần, một toán lính đi tuần tra nghe tiếng hát của chị Ba đã cố tình đi chệch hướng, bỏ qua căn hầm đang giấu cán bộ vì "không nỡ phá tan tiếng hát hay đến thế".

Chị Ba Hạnh và tiếng hát của mình đã trở thành một thứ "vũ khí đặc biệt", dùng sự mềm mại của văn hóa để bẻ gãy ý chí xâm lược. Đó là minh chứng cho một Phú Phụng không chỉ biết cầm súng mà còn biết dùng tâm hồn để giữ lấy đất đai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn