tiếng hát át tiếng bom
Đội văn công chúng tôi biểu diễn ngay sát mặt trận. Bom nổ xa xa, nhưng vẫn phải hát.
Có lần đang hát thì pháo dội. Mọi người khựng lại. Tôi cất giọng cao hơn, không phải vì gan, mà vì sợ im lặng.
Anh em dưới hầm nghe tiếng hát, vỗ tay theo nhịp.
Sau buổi diễn, một chiến sĩ nói: “Nghe mấy anh hát, tụi tôi quên sợ.”
Tôi hiểu: tiếng hát lúc đó không phải để hay, mà để giữ tinh thần.
Giờ tôi không còn hát được như xưa, nhưng tôi tin: có những bài ca đã hoàn thành sứ mệnh của nó giữa chiến tranh.



