Tiếng hát át tiếng bom
Mùa hè năm 1968, trên tuyến lửa Trường Sơn, mỗi ngày máy bay địch trút xuống hàng trăm quả bom hòng cắt đứt con đường chi viện cho miền Nam. Đất đá tung mù trời, cây rừng ngã đổ, những hố bom chồng lên hố bom. Thế nhưng, cứ đêm xuống, từng đoàn xe vẫn nối đuôi nhau vượt qua trọng điểm.
Ở ngã ba ấy có một đội thanh niên xung phong gồm hơn ba mươi người, phần lớn chỉ mới mười tám, đôi mươi. Ban ngày họ san lấp hố bom, mở đường, kéo xe mắc lầy; ban đêm lại soi đèn dẫn xe qua trọng điểm.
Trong đội có cô gái tên Nguyễn Thị Hạnh, (Sinh năm 1945, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An)
. Hạnh có giọng hát trong veo. Mỗi khi tiếng bom vừa ngớt, cô lại cất tiếng hát:
"Đường Trường Sơn xe anh qua..."
Tiếng hát vang lên giữa núi rừng, át cả tiếng động cơ xe, át cả tiếng cuốc xẻng và cả nỗi lo sợ còn đọng lại sau mỗi trận bom.
Lúc đầu chỉ có vài người hát theo. Rồi cả đội cùng hòa giọng. Những người lái xe dừng lại nghỉ cũng nhập vào. Tiếng hát nối tiếp tiếng hát, lan dọc con đường Trường Sơn như một ngọn lửa truyền niềm tin.
Một đêm mưa lớn, máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom. Một quả bom rơi sát mép đường, Hạnh bị đất đá vùi lấp. Đồng đội lao đến cứu, may mắn cô chỉ bị thương ở vai.Được băng bó sơ sài, Hạnh vẫn xin ở lại. Cô mỉm cười:
"Em còn hát được là còn làm được."
Đêm ấy, khi đoàn xe chuẩn bị vượt trọng điểm, Hạnh đứng bên miệng hố bom, vai quấn băng trắng, cất cao tiếng hát. Giọng cô tuy yếu hơn nhưng đầy nghị lực. Cả cánh rừng như lặng đi rồi bừng lên bởi hàng chục, hàng trăm tiếng hát hòa theo.
Những người lính lái xe kể rằng, giữa tiếng bom rung chuyển mặt đất, họ vẫn nghe rất rõ lời ca của các cô gái thanh niên xung phong. Chính những lời ca ấy đã giúp họ thêm bình tĩnh, thêm dũng khí để giữ chắc tay lái, đưa từng chuyến hàng vào tiền tuyến.
Sau chiến tranh, Hạnh trở về quê làm cô giáo. Mỗi dịp gặp lại đồng đội, họ không kể nhiều về bom đạn, mà lại cùng nhau cất lên những bài hát năm xưa.Có người hỏi:"Ngày ấy, sao các anh chị vẫn hát được giữa bom rơi?"Hạnh mỉm cười:
"Bom có thể phá đường, phá núi rừng, nhưng không thể phá được niềm tin của con người. Chúng tôi hát để quên sợ hãi, hát để động viên nhau, hát để tin rằng ngày hòa bình nhất định sẽ đến."
Nhiều năm đã trôi qua, con đường Trường Sơn giờ phủ màu xanh của sự sống. Nhưng câu chuyện về 'Tiếng hát át tiếng bom' vẫn được nhắc lại như biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần lạc quan và sức mạnh của âm nhạc trong những năm tháng chiến tranh gian khổ. Tiếng hát năm nào đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ của cả một thế hệ Việt Nam.


