Tiếng hát át tiếng bom
Trong những năm chiến tranh, tiếng hát là nguồn động viên tinh thần vô cùng lớn đối với người lính.
Ở một đơn vị thanh niên xung phong của Nghệ An, mỗi tối sau giờ làm nhiệm vụ, các anh chị lại quây quần bên nhau.
Không có sân khấu.
Không có ánh đèn.
Chỉ có ánh lửa bập bùng và tiếng hát dân ca ví, giặm.
Tiếng hát ấy giúp mọi người quên đi cái đói, cái rét và nỗi nhớ nhà.
Có hôm vừa hát xong thì còi báo động vang lên.
Tất cả lại cầm cuốc, xẻng lao ra mặt đường.
Có người đã không bao giờ trở lại sau lần ấy.
Nhưng bài hát vẫn được đồng đội hát tiếp trên suốt chặng đường chiến tranh.
Đó là khúc ca của lòng yêu nước, của niềm tin vào ngày thống nhất.



