Tiếng hát át tiếng bom bên vách đá Chà Là
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đường Trường Sơn không chỉ có máu và lửa mà còn vang vọng tiếng hát của những cô gái tuổi đôi mươi. Trong cái khắc nghiệt của "tọa độ lửa", tinh thần lạc quan và sự hy sinh thầm lặng của các nữ thanh niên xung phong đã trở thành ngọn đuốc dẫn đường cho những đoàn xe ra tiền tuyến.
Mùa khô năm 1968, đơn vị chúng tôi chốt giữ ở trọng điểm vách đá Chà Là. Địch đánh phá suốt ngày đêm, bom tọa độ cày nát từng mét đường. Đất đá tơi tả như cám, cây rừng chỉ còn là những thân củi khô cháy sém. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom ngay khi máy bay vừa dứt tiếng gầm rú để xe kịp qua trước lúc trời sáng.
Tôi nhớ nhất là đêm tháng Ba, tiểu đội tôi gồm 12 cô gái quê Thanh Hóa, Nghệ An. Đêm đó, bom từ trường nổ liên hồi. Cô em út tên là Thắm, mới 17 tuổi, vừa cầm xẻng vừa run vì cơn sốt rét rừng hành hạ. Tôi bảo: "Thắm nghỉ đi, chị làm thay cho", nhưng nó nhất quyết không chịu: "Em không sao, chị hát cho em nghe một bài là em hết mệt ngay!"
Thế là giữa lúc pháo sáng treo lơ lửng, soi rõ những hố bom sâu hoắm, chúng tôi vừa hì hục xúc đất, vừa đồng thanh hát bài "Câu hò bên bến Hiền Lương". Tiếng hát trong trẻo của những cô gái trẻ vang vọng giữa đại ngàn, át cả tiếng máy bay xa xăm. Có lúc bom nổ gần, đất đổ ụp xuống đầu, chúng tôi lại rũ bùn đứng dậy, cười ha hả, coi cái chết nhẹ như không.
Sáng hôm đó, một loạt bom tọa độ bất ngờ dội xuống khi chúng tôi vừa chuẩn bị rút về hầm. Thắm đã không kịp chạy. Khi tôi bới đất tìm em, bàn tay em vẫn còn nắm chặt chiếc cán xẻng gãy đôi. Trong túi áo em là một chiếc gương nhỏ soi mặt bị vỡ tan và một nhành hoa rừng ép khô.
Thắm nằm đó, thanh thản như đang ngủ. Em ra đi khi chưa một lần được nắm tay bạn trai, chưa một lần được về lại quê nhà xem hội làng. Chúng tôi không có quan tài, chỉ khâm liệm em bằng chiếc tăng võng và đắp lên mộ em những nhành hoa mua tím ngắt của rừng Trường Sơn.
Giờ đây, mỗi khi đi trên những con đường nhựa bằng phẳng, tôi lại như nghe thấy tiếng hát của Thắm và đồng đội năm xưa trong gió ngàn. Màu tím hoa mua ấy vẫn mãi là biểu tượng cho lòng trung trinh của những người con gái Việt Nam anh hùng.



