Tiếng hát át tiếng bom bên vách đá vôi
Dùng giọng hát trong trẻo của mình để trấn an tinh thần đồng đội và đánh lạc hướng nỗi sợ hãi giữa tọa độ lửa Truông Bồn.
Truông Bồn (Nghệ An) những năm 1967 - 1968 được ví như một "lò vôi thế kỷ" bởi lượng bom đạn khổng lồ mà địch trút xuống nhằm san phẳng ngọn đồi. Có những ngày, tiểu đội của chị Nguyễn Thị Thanh phải bám trụ dưới hầm chữ A suốt 12 tiếng đồng hồ dưới sức ép nghẹt thở của bom nổ chậm và bom từ trường. Đất đá sạt lở, không khí ngột ngạt khiến nhiều đồng đội trẻ tuổi chớm rơi vào trạng thái hoảng loạn. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, chị Thanh đã chủ động cất cao tiếng hát. Chị hát những bài dân ca ví dặm Nghệ Tĩnh, hát về tình yêu quê hương, đất nước. Giọng hát của chị lúc đầu còn run rẩy dưới sức ép của những loạt đạn, nhưng càng về sau càng vút cao, vang vọng khắp vách đá vôi. Tiếng hát ấy như một liều thuốc tinh thần diệu kỳ, át đi tiếng gầm rú của động cơ phản lực Mỹ, giúp các chiến sĩ TNXP lấy lại sự bình tĩnh, kiên cường chờ dứt đợt bom để lao ra mặt đường san lấp hố bom, thông đường cho xe qua.



