Bài viết

Tiếng hát át tiếng bom dốc Chuối

Người con gái văn công xung kích đem tiếng hát trong trẻo vượt qua khói lửa dốc Chuối, xoa dịu vết thương và khích lệ tinh thần các chiến sĩ trước giờ ra trận.

Ninh Bình20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dốc Chuối - một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất trên tuyến đường Trường Sơn lịch sử, nơi mặt đất luôn cháy sạm vì bom napalm và khói súng mịt mù. Giữa không gian sặc sụa mùi tử khí ấy, sự xuất hiện của cô gái trẻ Lê Thị Tuyết cùng đoàn văn công xung kích như một làn gió mát lành thổi vào tâm hồn những người lính trẻ. Ở tuổi mười bảy, với giọng hát dân ca ngọt ngào và cây đàn guitar mộc mạc, bà đã đi qua khắp các trận địa để mang niềm vui và tinh thần lạc quan đến cho các chiến sĩ.

​Sân khấu của bà Tuyết và đồng đội vô cùng đặc biệt: đó có thể là một bãi đất trống vừa dứt tiếng bom, một góc hầm chữ A chật hẹp hay ngay bên giường bệnh của các thương binh. Khi tiếng còi báo động máy bay vang lên, bà không chạy trốn mà vẫn tiếp tục cất cao tiếng hát thiết tha, át đi cả tiếng gầm rú của động cơ phản lực và tiếng nổ của đạn pháo ngoài xa. Tiếng hát ấy nhắc nhở người lính về một quê hương thanh bình có bóng mát cây đa, có dáng hình người mẹ hiền hậu, tiếp thêm cho họ sức mạnh phi thường để cầm chắc tay súng chiến đấu bảo vệ quê hương.

​Trở về cuộc sống hòa bình, bà Tuyết mang theo những kỷ niệm vô giá về một thời gian khổ nhưng vô cùng lãng mạn. Giờ đây, khi mái đầu đã bạc, bà vẫn thường tham gia các buổi biểu diễn văn nghệ của cựu chiến binh, cất lên những giai điệu năm xưa để tri ân những người đồng đội đã mãi mãi gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường khốc liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn