"Tiếng Hát Át Tiếng Bom" – Khoảng Trời Và Hố Bom Của Lâm Thị Mỹ Dạ
"Tiếng Hát Át Tiếng Bom" – Khoảng Trời Và Hố Bom Của Lâm Thị Mỹ Dạ
Bối cảnh lịch sử và những "cọc tiêu sống" Trường Sơn
Tuyến đường Trường Sơn (đường 20 Quyết Thắng) những năm kháng chiến chống Mỹ là "tọa độ chết", nơi máy bay Mỹ dội bom cày xới ngày đêm không ngừng nghỉ nhằm cắt đứt mạch máu chi viện. Sống và chiến đấu tại đây là lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP) mà đa số là các cô gái tuổi mười chín, đôi mươi.
Nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ khi đó là một cô gái trẻ đi thực tế tại chiến trường, đã chứng kiến tận mắt cuộc sống khốc liệt và tinh thần lạc quan, yêu đời của các nữ TNXP.
Sự hy sinh anh dũng của cô gái phá bom
Câu chuyện có thật về nữ anh hùng TNXP Hoàng Thị Hồng Chiêm (người được lấy làm nguyên mẫu trong bài thơ "Khoảng trời, hố bom" nổi tiếng của Lâm Thị Mỹ Dạ) là một khúc tráng ca đau thương.
Trong một trận oanh tạc dữ dội, một đoạn đường đèo bị bom đánh sập, khói bụi mù mịt, xe chở vũ khí của ta chuẩn bị đi qua mà chưa biết lối nào an toàn vì có bom nổ chậm. Khẩn cấp, cô gái trẻ ấy đã không ngần ngại chạy ra giữa làn bom đạn, mặc chiếc áo trắng làm "cọc tiêu sống", vẫy tay ra hiệu chỉ đường cho đoàn xe vượt qua an toàn.
Khi chiếc xe cuối cùng vừa qua khỏi, một quả bom nổ chậm từ mặt đất kích nổ, hất văng cô vào khoảng trời sâu thẳm. Sự hy sinh của các cô gái TNXP nhẹ nhàng như mây trời, họ dùng "tiếng hát át tiếng bom", dùng tuổi xuân để dệt nên con đường độc lập. Bài thơ của Lâm Thị Mỹ Dạ chính là tấm bia khắc đá ghi lại lòng quả cảm của một thế hệ phụ nữ Trường Sơn bất tử.



