Bài viết

TIẾNG HÁT ÁT TIẾNG BOM – LIỀU THUỐC TINH THẦN VÔ GIÁ

Lào Cai22/08/2026Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN (Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

*LỜI NÓI ĐẦU

Trong chiến tranh, ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh. Tại các trạm xá dã chiến, nơi mà nỗi đau thể xác và tinh thần luôn thường trực, thì liều thuốc cứu người không chỉ là bông băng, thuốc đỏ, mà còn là sự động viên, là niềm tin được thắp lên từ tình đồng chí. Câu chuyện về "Tiếng hát át tiếng bom" của nữ y tá Thanh là một minh chứng đẹp đẽ cho sức mạnh của tinh thần lạc quan, sức mạnh của nghệ thuật trong việc xoa dịu nỗi đau và tiếp thêm nghị lực sống cho những người thương binh.

I. Trạm xá ẩn mình giữa đại ngàn

Sâu trong cánh rừng già, dưới những tán cây cổ thụ đan xen nhau chằng chịt, là một trạm xá dã chiến. Nơi đây điều kiện vô cùng thiếu thốn, không có giường bệnh êm ái, ánh sáng leo lét, và luôn nơm nớp lo sợ bom đạn kẻ thù trút xuống. Mùi thuốc sát trùng quyện lẫn với mùi khói súng tạo nên một không khí ngột ngạt. Bất chấp tất cả, các y bác sĩ tại đây vẫn ngày đêm giành giật sự sống cho từng người thương binh.

II. Những nỗi đau xé thịt

Chiến tranh tàn nhẫn để lại trên cơ thể các chiến sĩ những vết thương rỉ máu. Có người mất đi một phần thân thể, có người chịu đựng những cơn đau nhức nhối thấu xương. Tiếng rên la cố nén, những tiếng thở dài nặng nhọc đôi khi vang lên trong đêm vắng. Sự thiếu thốn thuốc giảm đau càng làm cho sự chịu đựng trở nên cực hình.

III. Liều thuốc tinh thần cất lên

Trong hoàn cảnh bi đát ấy, Thanh - một nữ y tá trẻ quê Hà Nội - đã dùng chính giọng hát của mình để làm liều thuốc xoa dịu nỗi đau cho đồng đội. Vừa thoăn thoắt thay băng, lau rửa vết thương, cô vừa cất cao tiếng hát. Những bài hát ca ngợi quê hương, ca ngợi tình yêu Tổ quốc vang lên trong trẻo, ấm áp: "Đường ra trận mùa này đẹp lắm...". Tiếng hát của cô len lỏi vào từng ngóc ngách của trạm xá, mang theo làn gió mát lành của hy vọng.

IV. Sức mạnh vượt qua cái chết

Bên ngoài, tiếng nổ rền rĩ của máy bay B-52 vẫn gầm thét, cày xới mặt đất. Nhưng bên trong trạm xá, tiếng hát của Thanh dường như đã lấn át tất cả. Lạ kỳ thay, khi nghe tiếng hát ấy, những cơn đau vật vã của các thương binh như dịu lại. Ánh mắt họ không còn sự hoảng loạn, mà thay vào đó là một niềm tin mãnh liệt, một sức mạnh vô hình giúp họ vượt qua những giờ phút thập tử nhất sinh.

V. Âm vang còn mãi

Chiến tranh đã qua đi, trạm xá dã chiến năm xưa nay chỉ còn là phế tích chìm trong cỏ cây. Nhưng hình ảnh cô y tá trẻ hát say sưa giữa mưa bom bão đạn vẫn khắc sâu trong tâm trí của những người lính năm ấy. Tiếng hát ấy không chỉ là nghệ thuật, mà là vũ khí tinh thần sắc bén, là biểu tượng cho sức sống mãnh liệt, tinh thần lạc quan không thể bị khuất phục của con người Việt Nam.

*NGUỒN TÀI LIỆU:

- Chuyên đề "Tiếng hát át tiếng bom" - Hội Cựu Thanh niên xung phong Việt Nam.

- Tạp chí Văn nghệ Quân đội.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn