Tiếng Hát Át Tiếng Bom Nơi Trạm Gác Thanh Niên
Câu chuyện khắc họa hình ảnh những nữ thanh niên xung phong kiên cường bám trụ tại trọng điểm giao thông ác liệt Kẻ Gỗ. Bất chấp hiểm nguy cận kề từ những đợt ném bom rải thảm ngày đêm của địch, họ vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, dùng lời ca tiếng hát để át đi tiếng bom đạn, miệt mài san đường, rải đá cứu xe qua.
Tiếng Hát Át Tiếng Bom Nơi Trạm Gác Thanh Niên
Nhân chứng lịch sử: Cô Trần Thị Hường (sinh năm 1950, nguyên là Tiểu đội trưởng Tiểu đội Thanh niên xung phong Nam mỏm Kẻ Gỗ, Hà Tĩnh).
Mô tả câu chuyện: Câu chuyện khắc họa hình ảnh những nữ thanh niên xung phong kiên cường bám trụ tại trọng điểm giao thông ác liệt Kẻ Gỗ. Bất chấp hiểm nguy cận kề từ những đợt ném bom rải thảm ngày đêm của địch, họ vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, dùng lời ca tiếng hát để át đi tiếng bom đạn, miệt mài san đường, rải đá cứu xe qua.
Nội dung chi tiết câu chuyện
Cuối năm 1968, hệ thống hồ và tuyến đường giao thông qua Kẻ Gỗ (Hà Tĩnh) trở thành yết hầu quan trọng để chuyển hướng vận tải khi các tuyến đường chính bị địch oanh tạc nặng nề. Không quân Mỹ tập trung đánh phá dữ dội nhằm cắt đứt hoàn toàn huyết mạch này, biến nơi đây thành một vùng đất trắng xóa vì bom đạn.
Khi ấy, cô Trần Thị Hường mới 18 tuổi, xung phong gia nhập lực lượng thanh niên xung phong và được giao làm Tiểu đội trưởng chỉ huy 15 cô gái trẻ. Nhiệm vụ của tiểu đội là san lấp hố bom, bạt núi mở đường tránh và làm cọc tiêu sống để hướng dẫn các đoàn xe quân sự qua suối an toàn vào ban đêm.
Đêm tháng Giêng, trời rét căm căm, mưa rừng xối xả làm mặt đường trơn lầy lội. Vừa dứt tiếng máy bay trinh sát lượn vòng, lệnh thông đường vang lên. Các cô gái nhanh chóng tỏa ra mặt đường, tay cuốc, tay xẻng hối hả làm việc dưới ánh đèn gầm xe mờ ảo.
"Lúc bấy giờ, anh chị em chúng tôi làm việc quên cả mệt mỏi. Sợ nhất là những lúc bom nổ chậm vùi lấp đường, anh em phải dùng tay bới đất để tìm mìn, tháo gỡ. Để xua tan đi cái lạnh và sự căng thẳng, có đứa cất giọng hát vang bài 'Cô gái mở đường'. Thế là cả đoạn đường dài rộn rã tiếng hát át cả tiếng bom rơi," cô Hường xúc động kể lại.
Có lần, một quả bom nổ chậm nằm ngay sát mép đường tránh vừa bị vùi lấp. Nếu không xử lý ngay, đoàn xe phía sau sẽ gặp nguy hiểm chết người. Không chút chần chừ, cô Hường cùng hai đội viên tình nguyện xung phong ôm xẻng tiến lại gần hố bom để cắm biển báo và khẩn trương hất đất dọn đường vòng tránh cho kịp giờ xe qua.
Chính nhờ sự dũng cảm, nhanh trí và tinh thần lạc quan yêu đời của những cô gái thanh niên xung phong ấy, hàng ngàn chuyến xe chở đầy lương thực, vũ khí đã vượt qua trọng điểm Kẻ Gỗ an toàn, tiến thẳng vào chiến trường miền Nam.
Bạn có muốn tôi tiếp tục chia sẻ thêm một câu chuyện khác về những chiến sĩ trinh sát pháo binh dũng cảm bám sát mục tiêu không?



