Bài viết

TIẾNG HÁT ÁT TIẾNG BOM Ở CỬA TỬ K7

Ninh Bình22/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cửa tử K7 nằm trên con đường chiến lược qua địa bàn tỉnh Quảng Bình, là một eo núi hẹp, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút. Địch phát hiện ra đây là nút thắt cổ chai của tuyến vận tải chiến lược nên ngày nào cũng cho máy bay phản lực tọa độ dội bom. Đất đá bị băm nát thành bột bụi, màu xanh của rừng già hoàn toàn biến mất, chỉ còn một màu xám xịt của chết chóc. Trực chiến tại đây là Tiểu đội 5 nữ thanh niên xung phong, những cô gái tuổi mười tám đôi mươi được mệnh danh là “những con thiên nga của cửa tử”.

Tiểu đội trưởng Định là người chị cả của nhóm. Cô quê ở miền biển Tĩnh Gia, Thanh Hóa, sở hữu chất giọng cao vút, trong trẻo như chim sơn ca. Giữa những ngày bám trụ mặt đường, đối mặt với cái nóng hầm hập của khói bom và gió Lào, Định chính là người giữ lửa cho cả đội. Mỗi khi tiếng máy bay vừa dứt, chưa kịp tan hết khói độc, cô đã cất tiếng hát để tập hợp đồng đội, để biết ai còn, ai mất.

Đêm mùng 10 tháng 8, trời tối như hũ nút. Một đoàn xe chở tên lửa phòng không của ta đang lầm lũi tiến vào eo núi thì bất ngờ bị hai chiếc máy bay AC-130 của địch phát hiện. Chúng thả hàng loạt pháo sáng chùm, biến màn đêm thành một ngày hội ánh sáng ma quái, rồi liên tục quét đạn súng máy 20mm xuống mặt đường. Một chiếc xe đi đầu bị trúng đạn, nổ lốp, nằm chềnh ềnh giữa đường, chặn đứng cả đoàn xe phía sau. Ngay lập tức, còi báo động rú vang, máy bay cường kích F-4 ập tới trút bom bi loang lổ.

Mặt đất rung chuyển dữ dội, một góc vách đá sụp xuống chắn ngang lối đi. Trong căn hầm trú ẩn tạm bợ bên sườn núi, đất đá sạt xuống lấp kín cửa hầm. Các cô gái bên trong ngạt thở, khói bom khét lẹt lọt vào khiến ai cũng ho sặc sụa. Giữa bóng tối dày đặc và sự hoảng loạn bản năng, bỗng nhiên có tiếng hát vang lên: — “Quảng Bình quê ta ơi, giữ vững biển trời, giữ lấy màu xanh…”

Đó là giọng của Định. Giọng hát ban đầu hơi run vì ngạt khói, nhưng càng lúc càng cao vút, dõng dạc, xuyên qua cả tiếng nổ ầm ầm của bom đạn bên ngoài. Tiếng hát như một luồng điện mạnh mẽ, đánh thức ý chí của những cô gái trẻ. Nhỏ Thảo, nhỏ Nhàn, rồi cả tiểu đội cùng hòa giọng. Năm cô gái ôm chặt lấy nhau trong căn hầm tối, cất cao bài ca quê hương. Tiếng hát của họ không còn là một giai điệu thông thường, nó đã trở thành một thứ vũ khí tâm lý, một lời tuyên chiến đanh thép với cái chết.

Từ bên ngoài, các chiến sĩ công binh và tài xế nghe thấy tiếng hát phát ra từ đống đất đá sạt lở. Họ biết đồng đội của mình vẫn còn sống. Không quản ngại bom đạn đang nổ nát xung quanh, họ lao vào dùng xẻng, dùng tay bới đất cứu các cô gái. Cửa hầm vừa mở ra, Định bước ra đầu tiên, mặt bám đầy nhọ nồi đen nhẻm nhưng đôi mắt sáng rực. Cô vơ lấy chiếc cuốc, lao thẳng ra mặt đường: — Chị em ơi! Xe tên lửa đang đợi, xông lên thông đường!

Năm cô gái cùng lực lượng công binh lao vào giữa trận địa bom đạn. Định vừa cuốc đất vừa tiếp tục bắt nhịp bài hát. Tiếng hát của họ vang vọng khắp eo núi K7, hòa cùng tiếng gầm rú của động cơ xe tải, tiếng cuốc xẻng va vào đá hộc chan chát. Nhìn thấy tinh thần gan dạ của những cô gái thanh niên xung phong, các tài xế cũng mở cửa cabin, cùng hát vang. Cả khúc đường K7 đêm ấy trở thành một dàn hợp xướng khổng lồ, nơi tiếng hát đã thực sự đè bẹp, át đi tiếng bom đạn của kẻ thù.

Đoàn xe tên lửa vượt qua cửa tử K7 an toàn trước khi trời sáng để kịp lập trận địa phòng không. Nhưng khi bình minh lên, người ta tìm thấy Định nằm bên một hố bom vừa mới khoét sâu vào lòng đường. Cô đã trúng một mảnh bom găm vào ngực khi đang cố đẩy một hòn đá tảng cho xe qua. Đôi môi cô vẫn hơi hé mở, như thể cô vẫn đang hát dở câu hát cuối cùng của bài ca ra trận. Định nằm lại với đất mẹ Quảng Bình, nhưng tiếng hát bất tử của cô tại cửa tử K7 năm ấy đã trở thành một huyền thoại, ngân vang mãi trong tâm khảm của những người lính Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn