Tiếng hát át tiếng bom – Sức mạnh tinh thần của những trái tim đất thép
Bài viết tôn vinh giá trị của văn nghệ kháng chiến và sức sống lạc quan của quân dân ta giữa khói lửa. "Tiếng hát át tiếng bom" không chỉ là một khẩu hiệu hành động mà còn là minh chứng cho bản lĩnh bám trụ và lòng tận trung son sắt, nơi những giai điệu rạng rỡ niềm tin đã giúp người con Long An vượt qua thời hoa lửa để kiến tạo sự phồn vinh hôm nay.
Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", tiếng hát từ lâu đã trở thành một loại vũ khí đặc biệt. "Tiếng hát át tiếng bom" tại vùng biên viễn Đức Hòa, Đức Huệ là biểu tượng của tinh thần lạc quan cách mạng. Trong những năm tháng "Thời hoa lửa", khi pháo bầy dội xuống loang màu lửa đạn, giữa những khoảng lặng của trận đánh, tiếng hát của các chiến sĩ đặc công mưu trí và những sinh viên trẻ lại vang lên. Dù bám trụ chiến hào sát đồn giặc với lời thề "Độc lập hay là chết", họ vẫn dùng lời ca tiếng đàn để xua tan mệt mỏi, biến cửa ngõ Tây Ninh thành một sân khấu của lòng quả cảm.
Giai điệu của niềm tin ấy mang đậm khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần. Dọc các cung đường đất đỏ mịt mù hay trong lòng địa đạo Đức Huệ sâu thẳm, tiếng hát bám trụ cùng người lính với chiếc ba lô cũ và đôi dép cao su. Dù phải sinh tồn trên đất phèn chua mặn đắng, đi qua mùa mưa trắng trời với muôn vàn gian khổ, lòng tận trung son sắt vẫn giúp họ cất cao tiếng hát rạng rỡ. Trí tuệ mưu lược của quân dân vùng thành đồng được kết tinh trong những câu hò, điệu lý, giữ cho mạch máu giao thông luôn rộn rã bước quân đi, biến sự khắc nghiệt của chiến tranh thành động lực tự lực tự cường hướng về ngày thắng lợi.
Điểm tựa thiêng liêng nhất để tiếng hát luôn bay xa chính là hình bóng người mẹ đất thép bên hiên nhà lá đơn sơ. Dưới ánh đèn dầu không bao giờ tắt, mẹ thầm lặng bám trụ, giữ bí mật cách mạng ngay dưới nền nhà mình và lắng nghe tiếng hát của những người con từ phía tiền phương. Tình yêu quê hương Long An của mẹ vĩ đại ở sự chắt chiu, mẹ nuôi quân bằng khoai sắn, nuôi tâm hồn quân bằng những câu ru ngọt ngào giữa làn mưa bom bão đạn. Sự bám trụ của mẹ là nguồn nhựa sống rạng rỡ, biến tiếng hát thành sợi dây kết nối bền chặt, nuôi dưỡng khát vọng phồn vinh cho huyện Đức Hòa từ trong gian khó.
Hôm nay, khi huyện Đức Hòa vươn mình mạnh mẽ với các khu công nghiệp hiện đại, "tiếng hát át tiếng bom" năm xưa đã trở thành những bản tình ca về sự hồi sinh và phát triển. Di sản mẹ và cha ông để lại là một vùng đất tự do, rạng rỡ âm vang của hạnh phúc và hòa bình.
Thế hệ trẻ hôm nay, khi nhìn vào hàng sao nghĩa trang lấp lánh mỗi chiều, hãy lắng nghe tiếng vọng của những giai điệu hào hùng để sống có lý tưởng hơn. Hãy mang trí tuệ và khát vọng để xây dựng Long An ngày càng giàu đẹp, phồn vinh. Đó là lời tri ân sâu sắc nhất gửi đến thế hệ đã dùng tiếng hát bảo vệ tâm hồn dân tộc, để linh hồn vùng đất thép thành đồng mãi mãi trường tồn và rạng rỡ cùng năm tháng.



