Người có công giúp đỡ cách mạng

Tiếng hát át tiếng bom tại Ngã ba Đồng Lộc

Tại Ngã ba Đồng Lộc – nơi được ví như “tọa độ lửa” trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại – đã từng vang lên những giai điệu không bao giờ tắt. Đó là tiếng hát của mười cô gái thanh niên xung phong, những người mang trong mình tuổi xuân rực rỡ giữa mưa bom bão đạn.

Quảng Ngãi06/04/2026Đoàn Thanh niên xã Đình Cương (Đoàn Thanh niên xã Đình Cương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ – những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi – rời quê hương, rời mái nhà thân yêu để đến với chiến trường khốc liệt. Công việc của họ là san lấp hố bom, giữ cho tuyến đường huyết mạch luôn thông suốt, để những đoàn xe chở vũ khí, lương thực kịp thời chi viện cho miền Nam ruột thịt. Công việc ấy đối mặt với cái chết từng phút, từng giây.

Giữa những hố bom sâu hoắm, giữa khói thuốc súng khét lẹt và tiếng gầm rú của máy bay, họ vẫn cất cao tiếng hát. Tiếng hát vang lên không phải để quên đi hiểm nguy, mà để đối diện với nó bằng tinh thần lạc quan, kiên cường. Khi bom vừa dứt, họ lại lao ra mặt đường, vừa làm việc vừa hát. Tiếng hát hòa cùng tiếng cuốc, tiếng xẻng, như một bản hùng ca giữa chiến trường.

Có những lúc, tiếng hát ấy vang lên ngay khi máy bay còn lượn trên đầu. Không phải là sự liều lĩnh, mà là biểu hiện của một niềm tin mãnh liệt: niềm tin vào ngày mai hòa bình, vào thắng lợi của dân tộc. Tiếng hát ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho những đoàn xe, giúp các chiến sĩ vững tay lái vượt qua “tọa độ chết”.

Và rồi, trong một trận bom ác liệt năm 1968, mười cô gái đã mãi mãi nằm lại nơi đây. Sự hy sinh của họ đã hóa thành huyền thoại. Nhưng tiếng hát của họ thì vẫn còn đó – vang vọng qua năm tháng, thấm vào đất đỏ Đồng Lộc, trở thành biểu tượng bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam.

Ngày nay, khi trở về Ngã ba Đồng Lộc, đứng trước tượng đài các nữ thanh niên xung phong, người ta như vẫn nghe đâu đây tiếng hát năm nào. Đó không chỉ là âm thanh của quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay: hãy sống xứng đáng với những hy sinh lớn lao ấy.

“Tiếng hát át tiếng bom” không chỉ là một hình ảnh đẹp, mà còn là chân lý giản dị mà sâu sắc: trong mọi hoàn cảnh, dù khốc liệt đến đâu, con người vẫn có thể giữ vững niềm tin, lòng yêu đời và khát vọng sống. Bởi chính tâm hồn con người – chứ không phải bom đạn – mới là sức mạnh lớn nhất làm nên lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn