Tiếng hát át tiếng bom tại ngã ba Đồng Lộc
Tiếng hát át tiếng bom tại ngã ba Đồng Lộc
Ngã ba Đồng Lộc những năm 1968 là "tọa độ chết" hứng chịu hàng nghìn tấn bom đạn Mỹ trút xuống mỗi ngày. Giữa tâm điểm của ác liệt đó, mười cô gái thanh niên xung phong tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 vẫn ngày đêm bám trụ để san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Ban ngày đất trời rung chuyển vì bom đạn, đêm xuống các cô lại ra trận địa với chiếc cuốc, chiếc xẻng và cả những nụ cười lạc quan. Trong hang đá ẩm ướt sau giờ trực chiến, chị Tần tiểu đội trưởng lại bắt nhịp cho cả đội hát vang những bài ca cách mạng. Tiếng hát trong trẻo của những cô gái mười chín, đôi mươi vút lên giữa đại ngàn khói bom, át đi cả tiếng máy bay gầm rú của kẻ thù. Họ không hề sợ hãi cái chết, bởi trong tim họ, lý tưởng cứu nước và tình yêu quê hương lớn lao hơn tất thảy. Trưa ngày 24 tháng 7, một trận bom tàn khốc đã dội xuống vùi lấp căn hầm của mười cô gái trẻ. Các chị đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất xanh, hóa thân vào đất mẹ để giữ vững mạch máu giao thông thông suốt. Sự hy sinh của họ đã trở thành biểu tượng bất tử, một đóa hoa lửa rực rỡ nhất trong lòng thế hệ mai sau.



