Bài viết

Tiếng hát át tiếng bom tại Trường Sơn

Lào Cai19/05/2026manh huân (xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng hát át tiếng bom tại Trường Sơn Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh là huyết mạch vận chuyển sức người, vũ khí và lương thực từ hậu phương miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Đây cũng là nơi phải hứng chịu sự đánh phá khốc liệt của không quân Mỹ với hàng triệu tấn bom đạn trút xuống nhằm cắt đứt tuyến chi viện chiến lược của ta. Giữa khói lửa chiến tranh và những cung đường ngập hố bom ấy, vẫn vang lên tiếng hát của những đoàn văn công xung kích – những “chiến sĩ nghệ thuật” mang lời ca tiếng hát tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến. Các đội văn công khi ấy không có sân khấu lớn, không có ánh đèn rực rỡ hay nhạc cụ đầy đủ. Sân khấu của họ có khi chỉ là thùng xe tải bên vệ đường, một khoảng đất trống cạnh trọng điểm bom rơi hoặc cửa hầm trú ẩn giữa rừng sâu Trường Sơn. Ánh sáng biểu diễn nhiều lúc chỉ là ngọn đèn dầu nhỏ hoặc ánh lửa bập bùng từ bếp dã chiến. Thế nhưng, ở bất cứ nơi đâu có bộ đội và thanh niên xung phong, nơi đó lại vang lên tiếng đàn, tiếng hát đầy nhiệt huyết. Có những đêm vừa biểu diễn, văn công vừa nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Bom nổ từ xa làm rung chuyển cả cánh rừng, đất đá tung lên mù mịt, nhưng khi còi báo động vừa dứt, tiếng hát lại tiếp tục vang lên. Những bài ca như “Cô gái mở đường”, “Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây”, “Bài ca hy vọng”… được cất lên giữa khói bom như tiếp thêm ý chí cho những người đang ngày đêm bám đường, giữ mạch máu giao thông không bị gián đoạn. Nhiều nghệ sĩ trẻ khi ấy cũng trực tiếp đối mặt với hiểm nguy như người lính ngoài mặt trận. Họ hành quân xuyên rừng, ngủ hầm dã chiến, ăn vội bên đường và có người đã mãi mãi nằm lại trên tuyến lửa Trường Sơn. Nhưng bằng tình yêu Tổ quốc và niềm tin vào ngày chiến thắng, họ vẫn mang tiếng hát đến với chiến trường, coi đó là nhiệm vụ thiêng liêng của tuổi trẻ. Đối với những người lính Trường Sơn, tiếng hát không chỉ là món quà tinh thần đơn thuần. Trong những tháng ngày gian khổ, thiếu thốn và luôn cận kề cái chết, lời ca tiếng hát giúp họ vơi đi nỗi nhớ nhà, xua tan mệt mỏi và giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng. Chính tinh thần lạc quan ấy đã trở thành sức mạnh đặc biệt của con người Việt Nam trong chiến tranh – sức mạnh mà kẻ thù dù có bom đạn hiện đại đến đâu cũng không thể khuất phục. Hình ảnh tiếng hát vang lên giữa mưa bom bão đạn Trường Sơn đã trở thành biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Đó là minh chứng cho một dân tộc không chỉ kiên cường trong chiến đấu mà còn giàu lòng yêu đời, yêu quê hương và luôn hướng về ngày hòa bình thống nhất đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn