Bài viết

-'Tiếng hát át tiếng bom tại "Túi nước" Trường Sơn '-

Trên cung đường Trường Sơn huyền thoại, có những đoạn đường được mệnh danh là "túi nước" hay "tọa độ chết", nơi mà bom đạn cày xới đến mức không một ngọn cỏ nào kịp mọc lại. Tại một trọng điểm như thế, có tiểu đội nữ thanh niên xung phong của Hà – cô gái Hà Nội có giọng hát vút cao như chim sơn ca. Tiểu đội gồm mười cô gái, người lớn nhất mới 22, người trẻ nhất vừa tròn 17, tất cả đều mang trong mình một trái tim rực cháy khát vọng cống hiến.

Gia Lai12/05/2026Liên Chi Đoàn Khoa Ngoại ngữ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm đó, trời mưa tầm tã, những hố bom loang lổ nước và bùn lầy khiến đoàn xe vận tải của quân ta bị kẹt lại. Tiếng gầm rú của máy bay B-52 trên đầu như muốn xé toạc bầu trời. Lệnh từ chỉ huy: "Bằng mọi giá phải thông đường cho xe qua trước bình minh!". Hà cùng các chị em lao ra giữa làn mưa đạn. Họ dùng cuốc, xẻng, và thậm chí là dùng đôi vai gầy để vác những hòn đá tảng san lấp mặt đường.

Cơn mưa bom tọa độ ập xuống. Đất đá tung lên mù trời, khói thuốc súng khét lẹt làm nghẹt thở. Một vài cô gái bắt đầu run rẩy, không phải vì sợ chết, mà vì cái lạnh thấu xương và sự khốc liệt quá sức tưởng tượng của chiến tranh. Giữa lúc ấy, Hà đứng thẳng người trên một gò đất cao, cô bắt nhịp hát: "Hà Nội niềm tin và hy vọng...". Giọng hát của cô ban đầu còn run rẩy, nhưng càng về sau càng trong trẻo, cao vút, xuyên qua cả tiếng động cơ máy bay và tiếng nổ chát chúa.

Nghe tiếng Hà hát, các cô gái khác cũng hòa giọng. Mười tiếng hát đồng thanh vang lên giữa "túi nước" Trường Sơn. Họ hát về quê hương, về những tà áo dài trắng trên phố Khâm Thiên, về ánh mắt của người mẹ đang đợi bên thềm nhà. Tiếng hát như một liều thuốc tinh thần kỳ diệu, làm át đi nỗi sợ hãi, tiếp thêm sức mạnh để những đôi tay yếu mềm trở nên sắt đá. Đêm đó, con đường đã được thông suốt. Khi chiếc xe tải đầu tiên lăn bánh qua, các chiến sĩ lái xe đã nghiêng mình chào những "bông hoa thép" đang đứng bên vệ đường, quần áo bết bùn nhưng nụ cười rạng rỡ dưới ánh pháo sáng.

Nhưng trận bom cuối cùng vào lúc tảng sáng đã lấy đi của tiểu đội hai người bạn trẻ nhất. Hà đứng lặng người bên nấm mồ đắp vội, đôi bàn tay rướm máu vẫn nắm chặt chiếc huy hiệu thanh niên xung phong. Cô không khóc, vì cô biết ở nơi này, nước mắt không mạnh mẽ bằng tiếng hát. Tiếng hát ấy vẫn sẽ tiếp tục vang lên, như một lời khẳng định rằng: bom đạn có thể hủy diệt vật chất, nhưng không bao giờ dập tắt được niềm lạc quan của một thế hệ hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn