Tiếng hát át tiếng bom trên con đường chiến dịch
Giữa những câu chuyện tàn khốc của chiến tranh, bác Nguyễn Viết Tình lại mỉm cười nhớ về những khoảnh khắc lạc quan hiếm hoi trên con đường hành quân rực lửa năm 1973. Bác kể rằng dù chân nứt nẻ vì lội suối băng rừng, lưng đau nhức vì đạn dược nặng trịch, chỉ cần một tiếng hát cất lên từ anh em văn nghệ sĩ hay một lời hò quen thuộc của quê hương Thanh Hóa là mọi mệt mỏi dường như tan biến. Giữa hai trận đánh, dưới mái hầm âm nửa nổi, bác Tình cùng đồng đội lại ngồi quây quần bên chiếc đàn guitar tự chế bằng thùng gỗ đạn, cùng cất cao tiếng hát về tình yêu quê hương Trù Ninh và niềm tin ngày thống nhất. Bác bảo tinh thần lạc quan đó chính là liều thuốc kỳ diệu giúp người lính dẻo dai vượt qua muôn vàn thiếu thốn và hiểm nguy. Nghe bác cất giọng hát lại một đoạn khúc ca năm xưa, chúng tôi nhận ra rằng sức mạnh kiên cường của dân tộc Việt Nam không chỉ đến từ vũ khí mà còn xuất phát từ tâm hồn yêu đời, yêu tự do mãnh liệt của những người lính Cụ Hồ như bác Tình.



