Tiếng hát át tiếng bom trên đỉnh đèo Phu La Nhích"
Câu chuyện về những cô gái thanh niên xung phong tuổi đôi mươi, dùng thân mình làm "cọc tiêu sống" để dẫn đường cho xe ra tiền tuyến và dùng tiếng hát để xua tan nỗi sợ hãi giữa "tọa độ chết" của máy bay Mỹ.
Những năm 1968 - 1972, đoạn đường qua đèo Phu La Nhích (Quảng Bình) bị máy bay Mỹ đánh phá ác liệt đến mức đất đá bị xới tung, đỏ quạch như máu. Bà Nhâm nhớ lại, có những ngày bom tọa độ dội xuống suốt 24 giờ không nghỉ.
Nhiệm vụ của bà và đồng đội là ngay khi bom dứt, phải lao ra san lấp hố bom để thông đường cho xe xích, xe tải chở hàng vào Nam. Trong những đêm tối trời, để xe không chệch bánh xuống vực sâu, các cô gái đã mặc áo trắng, đứng sát mép vực làm "cọc tiêu sống" dẫn lối cho tài xế.Bà Nhâm kể, điều kỳ diệu nhất là giữa cái chết cận kề, tiếng hát vẫn vang lên. Có lần, một quả bom nổ chậm nằm ngay sát lán, bà vẫn bình thản ngồi chải tóc cho đồng đội vì "nếu có hy sinh thì cũng phải đẹp". Chính tinh thần lạc quan đến phi thường ấy đã trở thành sức mạnh vô hình, giúp những cô gái trẻ vượt qua mọi gian khổ, giữ vững mạch máu giao thông cho chiến trường miền Nam.



