Tiếng Hát Át Tiếng Bom Trên Đỉnh Phia Boóc
Tiếng Hát Át Tiếng Bom Trên Đỉnh Phia Boóc
Tiếng Hát Át Tiếng Bom Trên Đỉnh Phia Boóc
Bắc Kạn những năm tháng ấy không chỉ có màu xanh của đại ngàn mà còn đỏ rực màu hoa chuối rừng và khói lửa chiến tranh. Đỉnh Phia Boóc (Núi Hoa) cao vút, mây phủ quanh năm, vốn là vị trí chiến lược quan trọng để quan sát và bảo vệ các tuyến đường vận tải then chốt.
Pò là một cô gái người Tày với đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu, nhưng đôi bàn tay cô đã sớm chai sần vì súng đạn và việc phát nương làm rẫy. Trong đơn vị dân quân trực chiến trên đỉnh núi, Pò vừa là tay súng bắn máy bay tầm thấp, vừa là "linh hồn" văn nghệ của cả chốt.
Mỗi khi tiếng máy bay địch gào rú xé toạc bầu không khí yên bình, Pò lại cùng đồng đội vào vị trí chiến đấu. Có những ngày, bom Napalm đốt cháy xém cả những vạt rừng vầu, khói đen kịt che khuất cả mặt trời.
Đỉnh điểm là trận càn quét vào mùa khô năm ấy. Máy bay phản lực của địch dội bom liên tục xuống trận địa hòng san phẳng đài quan sát. Giữa lúc đất đá cày xới, tai anh em chiến sĩ ù đi vì tiếng nổ, lòng dũng cảm có đôi chút dao động trước sức ép nghẹt thở của cái chết, bỗng một thanh âm trong trẻo cất lên.
Đó là tiếng hát Then của Pò. Cô không hát về nỗi đau, cô hát về "Nàng Ới", hát về con suối hiền hòa dưới chân núi, về mùa lúa chín vàng bản làng. Tiếng hát của cô không bị vùi lấp bởi tiếng bom; ngược lại, nó len lỏi vào từng hầm hào, vang vọng giữa các vách đá.
"Tiếng hát của Pò lúc ấy như một dòng nước mát dội vào lòng chúng tôi giữa cái nóng hầm hập của khói súng. Nghe tiếng em hát, chúng tôi biết mình còn sống, và biết mình phải chiến đấu để bảo vệ tiếng hát ấy." - Một cựu chiến binh nhớ lại.
Bất chấp những mảnh đạn găm vào vách đá ngay sát cạnh, Pò vẫn đứng vững ở giao thông hào, tay siết chặt khẩu súng trường, miệng vẫn không ngừng tiếp nhịp cho đồng đội. Hình ảnh cô gái Tày bé nhỏ với chiếc khăn vấn đầu truyền thống, hiên ngang giữa đỉnh núi mờ sương và lửa đạn, đã trở thành huyền thoại của vùng đất Bắc Kạn "thủ đô kháng chiến".





