Tiếng hát át tiếng bom trên đỉnh Trường Sơn
Tiếng hát át tiếng bom trên đỉnh Trường Sơn
Tại một trọng điểm trên đường mòn Hồ Chí Minh, tiểu đội nữ thanh niên xung phong của Lan có nhiệm vụ san lấp hố bom để đoàn xe ra tiền tuyến. Họ được mệnh danh là những "cô gái thép", dù thân hình mảnh mai nhưng ý chí thì vững như đá núi. Đêm nào cũng vậy, khi ánh đèn gầm của những chiếc xe tải vượt qua đỉnh dốc, họ lại đứng đó, dùng thân mình làm cọc tiêu sống giữa làn mưa đạn.
Lan có giọng hát rất hay, trong trẻo như suối rừng. Giữa những đợt oanh tạc dữ dội, khi bụi đất mù mịt che khuất cả tầm nhìn, Lan lại cất cao tiếng hát. Những bài ca về quê hương, về niềm tin chiến thắng dường như có sức mạnh xua tan đi nỗi sợ hãi và mệt mỏi. Tiếng hát ấy chính là hiệu lệnh cho những người lái xe biết rằng: "Đường đã thông, anh cứ vững tâm mà đi".
Một đêm mưa tầm tã, bom tọa độ đánh trúng vào vị trí của tiểu đội. Lan bị vùi lấp dưới đống đất đá. Khi đồng đội đào được cô lên, hơi thở Lan đã yếu ớt, nhưng đôi môi vẫn mấp máy như muốn hát tiếp câu ca còn dang dở. Cô ra đi trong vòng tay đồng đội, giữa lúc đoàn xe tải cuối cùng vừa lăn bánh qua trọng điểm một cách an toàn.
Sáng hôm sau, mặt trời lên, nắng dát vàng trên những hố bom vừa được san phẳng. Những người lính lái xe đi qua đây vẫn ngỡ như nghe thấy tiếng hát của Lan vang vọng từ vách đá. Cuộc đời của những cô gái như Lan chính là những đóa hoa rực rỡ nhất, dù tàn trong lửa đạn nhưng hương thơm của sự hy sinh thì còn mãi mãi xanh tươi theo chiều dài của đất nước.



