Tiếng hát át tiếng bom trên đỉnh Trường Sơn
Bài viết tôn vinh sức mạnh của âm nhạc, nghệ thuật và tinh thần lạc quan vượt lên trên bom đạn của các chiến sĩ, văn công trong những năm tháng kháng chiến.
Trong những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn huyền thoại không chỉ âm vang tiếng bom nổ, tiếng gầm rú của động cơ xe tải mà còn rộn rã một thứ âm thanh đặc biệt khác: Tiếng hát. Đó là thứ vũ khí tinh thần vô song, là dòng nước mát lành tưới tắm cho những tâm hồn đang khô héo vì bom đạn khốc liệt. "Tiếng hát át tiếng bom" không chỉ là một khẩu hiệu hành động, mà đã trở thành một thực tế sinh động, một biểu tượng của tinh thần lạc quan cách mạng của thế hệ hoa lửa. Tôi còn nhớ những buổi biểu diễn văn nghệ vô cùng đặc biệt ngay sát mép vực, bên cạnh những hố bom còn khét lẹt mùi thuốc súng. Sân khấu chỉ là một khoảng đất bằng phẳng nhỏ hẹp dưới tán lá cây rừng, ánh đèn sân khấu là ánh sáng từ những chiếc đèn pin quân dụng hay những ngọn đuốc tự chế. Khán giả là những người lính công binh mặt mũi còn lem luốc bụi đường, những cô gái thanh niên xung phong vai còn đeo súng. Khi tiếng đàn guitar thùng vang lên hòa cùng tiếng sáo trúc réo rắt, mọi mệt mỏi, hiểm nguy dường như đều tan biến. Những bài ca ca ngợi quê hương đất nước, tình đồng chí, đồng đội vang lên giữa rừng già Trường Sơn như một lời thách thức gửi đến kẻ thù. Âm nhạc thời kỳ đó mang một sứ mệnh vô cùng thiêng liêng. Nó tiếp thêm sức mạnh cho đôi chân người chiến sĩ vượt qua những chặng đường hành quân vạn dặm, tiếp thêm ý chí cho người chiến sĩ lái xe giữ vững vô lăng vượt qua những cung đường lửa. Nhiều ca khúc ra đời ngay tại mặt trận, viết vội trên những tờ giấy nháp, được tập hát ngay dưới hầm trú ẩn. Những giai điệu hào hùng, thiết tha ấy nhanh chóng lan truyền từ tiểu đội này sang tiểu đội khác, trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn giúp họ vượt qua mọi gian khổ, hy sinh. Thời hoa lửa ấy, người ta sống và yêu, chiến đấu và ca hát với tất cả sự trong sáng, thánh thiện nhất của tâm hồn. Tiếng hát của những cô gái thanh niên xung phong mở đường, tiếng đàn của những người lính trẻ trên đỉnh Trường Sơn năm xưa đã chứng minh một chân lý giản dị: Bom đạn của kẻ thù có thể tàn phá đường sá, cầu cống, có thể cướp đi mạng sống của con người, nhưng không bao giờ có thể dập tắt được tiếng hát yêu đời, yêu tự do của một dân tộc chính nghĩa. Những âm thanh hào hùng ấy sẽ còn vang vọng mãi trong tâm khảm của các thế hệ mai sau.


