Tiếng hát át tiếng bom trên đường Trường Sơn
Giữa đại ngàn Trường Sơn “xẻ dọc phía Tây”, những cô gái văn công và giao liên thường phải đối mặt với cái chết mỗi giờ. Câu chuyện về một nữ văn công trẻ tên Lan vẫn luôn được nhắc lại. Trong một hang đá tạm bợ dưới làn bom tọa độ, Lan vẫn cất cao tiếng hát để trấn an những chiến sĩ đang chờ lệnh xuất kích.
Khi tiếng máy bay gầm rú trên đầu, Lan không ngừng hát. Giọng hát trong trẻo của cô át cả tiếng gầm của động cơ phản lực, tiếp thêm sức mạnh cho những người lính trẻ đang nắm chặt tay súng. Có lần, mảnh bom găm vào vai, máu thấm đỏ áo, nhưng Lan vẫn mỉm cười: “Còn thở là còn hát cho các anh nghe”. Tinh thần ấy chính là vũ khí sắc bén nhất, khiến kẻ thù phải khiếp sợ trước một dân tộc biết dùng lời ca để vượt qua nỗi sợ hãi cái chết.



