TIẾNG HÁT ÁT TIẾNG BOM TRÊN TRỌNG ĐIỂM CUA CHỮ A KỲ VĨ
TIẾNG HÁT ÁT TIẾNG BOM TRÊN TRỌNG ĐIỂM CUA CHỮ A KỲ VĨ
TIẾNG HÁT ÁT TIẾNG BOM TRÊN TRỌNG ĐIỂM CUA CHỮ A KỲ VĨ
Hồi ức của cựu nữ thanh niên xung phong Nguyễn Thị Kim Oanh (Tổng đội 25, Tuyến đường 16 Trường Sơn)"Tiếng hát át tiếng bom" – câu khẩu hiệu ngày ấy không phải là một lời nói hoa mỹ nghệ thuật, mà đó là hiện thực sinh động, là vũ khí tinh thần giúp những cô gái thanh niên xung phong chúng tôi bám trụ kiên cường tại trọng điểm Cua chữ A trên đường Trường Sơn những năm 1971–1972.Cua chữ A là một khúc cua ngặt nghèo bên vách đá dốc đứng, nơi địch tập trung đánh phá dữ dội bằng đủ các loại bom: bom phá, bom từ trường, bom vướng. Mặt đất bị xới tung lên thành một màu trắng xóa của vôi cát, không còn một ngọn cỏ nào sống sót, không khí lúc nào cũng khét lẹt mùi thuốc súng và khói độc độc địa. Tiểu đội nữ TNXP của tôi gồm mười hai chị em, tuổi đời đều mới mười tám, đôi mươi, nhận nhiệm vụ chốt giữ mặt đường tại khúc cua sinh tử này.Ban ngày trốn trong các hang đá chật hẹp, cứ hễ dứt tiếng bom gầm của máy bay phản lực, chúng tôi lại lao ra với cuốc xẻng trên tay, chạy đua với thời gian để san lấp hố bom cho xe hàng vào Nam. Có những đêm, để giữ tinh thần cho đồng đội không bị hoảng sợ trước làn pháo sáng và tiếng bom nổ chát chúa tầm xa, tôi – vốn là cây văn nghệ của tổng đội – đã đứng ngay trên một ụ đất cao bên mép hố bom, cất cao giọng hát bài "Cô gái mở đường". Giọng hát trong trẻo của tôi vang vọng giữa đại ngàn Trường Sơn, lấn át cả tiếng rít độc địa của máy bay địch.Chị em nghe tiếng hát thì tay cuốc lại nhanh hơn, tiếng cười đùa lại rộn rã át đi nỗi sợ hãi cái chết. Một trận bom tọa độ bất ngờ dội xuống sau đó đã làm ba đồng đội của tôi vĩnh viễn nằm lại bên vách đá khúc cua. Chúng tôi lau nước mắt, chôn cất các chị ngay bên cạnh lối xe đi rồi lại tiếp tục cầm cuốc san đường. Tuổi trẻ thời hoa lửa của chúng tôi giản đơn mà kiêu hùng như thế, dùng tiếng hát và lòng dũng cảm để vượt qua mọi sự hủy diệt của sắt thép quân thù.



