Tiếng Hát Át Tiếng Bom Trên Tuyến Đường Quyết Thắng
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, cô gái trẻ Hoàng Thị Quán tròn 18 tuổi. Vừa rời ghế nhà trường, với dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt sáng ngời ý chí, bà đã viết đơn tình nguyện ra mặt trận. Bà tham gia vào lực lượng Thanh niên xung ngoại (hoặc tuyến đầu quân y/giao liên tùy theo từng đơn vị cụ thể thời bấy giờ), hành quân về phía những tọa độ lửa, nơi ngày đêm bị cày xới bởi bom B-52 và chất độc hóa học.
Nhiệm vụ của bà và các đồng đội là đảm bảo mạch máu giao thông thông suốt, san lấp hố bom, hoặc cứu chữa thương binh ngay sát chiến trường. Đêm miền Trung trời tối đen như mực, chỉ có ánh chớp của bom đạn định hướng. Đất đá dưới chân nóng hổi, khói bom khét lẹt, nhưng đôi bàn tay của cô gái tuổi 20 chưa bao giờ ngừng cuốc, ngừng xới, hay ngừng băng bó cho đồng đội.
Có những ngày cao điểm, máy bay địch oanh tạc liên tục, lán trại bị đánh sập, cơm vắt trộn lẫn tro than bụi đất. Thế nhưng, trong gian khổ lại ngời sáng sự lạc quan. Mỗi khi tiếng bom vừa dứt, người ta lại nghe thấy giọng hát trong trẻo của cô Quán vang lên giữa núi rừng. Giọng hát ấy như một liều thuốc tinh thần, xoa dịu nỗi đau của thương binh, tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ chắc tay súng. Giữa cái chết và sự sống chỉ cách nhau một gang tấc, hoa lửa của lòng yêu nước và sức trẻ vẫn nở rộ đầy kiêu hãnh.


