Tiếng hát át tiếng bom và nụ cười người chiến sĩ bảo vệ chốt
Mùa hè năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị, bom đạn cày nát từng mét đất, không một ngọn cỏ nào có thể mọc nổi. Thời hoa lửa của ông Trường và những người đồng đội tuổi mười chín, đôi mươi là những ngày bám trụ trong hầm chữ A ẩm ướt, khói súng khét lẹt. Thế nhưng, cứ sau mỗi đợt pháo kích của địch vừa dứt, dưới lòng đất sâu, ông Trường lại lấy ra chiếc đàn guitar tự chế bằng thùng tôn và dây cáp thông tin. Tiếng đàn cất lên hòa cùng những giọng hát khàn đặc vì khói bom nhưng tràn đầy kiêu hãnh. Những giai điệu của quê hương, của tình yêu lứa đôi dội vào vách hầm như một lời khẳng định sắt đá: bom đạn của kẻ thù có thể hủy diệt sắt thép, nhưng không thể khuất phục được tâm hồn lạc quan và ý chí kiên cường của những người lính trẻ.

