Bài viết

Tiếng hát bên bếp Hoàng Cầm (1)

Ninh Bình13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cánh rừng Trường Sơn năm 1972, đơn vị của bà Nguyễn Thị Hồng thường nấu cơm bằng bếp Hoàng Cầm để tránh lộ khói.

Bếp được đào sâu dưới đất, khói dẫn qua nhiều đường hầm nhỏ nên từ xa gần như không thể nhìn thấy.

Những buổi tối hiếm hoi không có bom đạn, cả đơn vị quây quần bên bếp ăn giữa rừng già. Cơm chỉ có rau rừng và ít muối vừng nhưng ai cũng thấy ngon.

Bà Hồng nhớ nhất một đêm mưa lớn, cả đơn vị vừa ăn cơm vừa nghe một chiến sĩ trẻ hát dân ca Nghệ Tĩnh.

Tiếng hát vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng khiến nhiều người lặng đi vì nhớ nhà.

Một cô gái trong đội bật khóc:

“Không biết bao giờ mới được về.”

Người chiến sĩ kia cười:

“Hòa bình rồi, tôi sẽ hát ở quê cho mọi người nghe.”

Nhưng chỉ ít tháng sau, anh hy sinh trong một trận đánh lớn.

Sau chiến tranh, mỗi lần nhóm bếp nấu cơm, bà Hồng vẫn nhớ đến tiếng hát năm nào giữa rừng sâu và những người đồng đội mãi mãi không trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn