Tiếng hát bên bếp lửa
Câu chuyện kể về những đêm nghỉ ngắn ngủi giữa chiến trường, khi tiếng hát giản dị đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho những người lính.
Năm 1972, anh Hoàng Văn Sơn là chiến sĩ pháo binh đóng quân ở một vùng đồi trọc. Ban ngày chiến đấu căng thẳng, đêm đến đơn vị mới có chút thời gian nghỉ ngơi bên những bếp lửa nhỏ.
Một tối, sau trận đánh kéo dài, ai nấy đều mệt mỏi, lặng lẽ ngồi quanh bếp. Không ai nói nhiều, chỉ nghe tiếng củi cháy lách tách.
Bỗng một chiến sĩ trẻ tên Bình cất tiếng hát. Giọng hát không thật hay, nhưng ấm áp và chân thành. Anh hát về quê hương, về cánh đồng lúa chín, về mẹ già đang chờ con.
Cả đơn vị im lặng lắng nghe. Rồi một người khác hát theo, rồi thêm vài người nữa. Tiếng hát lan ra giữa đêm, hòa cùng gió núi.
Anh Sơn kể lại:
“Lúc đó, chúng tôi quên hết mệt mỏi. Ai cũng như thấy mình đang ở nhà.”
Từ hôm ấy, cứ mỗi khi có thời gian nghỉ, mọi người lại cùng nhau hát. Tiếng hát trở thành thói quen, thành nguồn động viên tinh thần giữa những ngày gian khổ.
Có lần, trong một trận đánh căng thẳng, khi chuẩn bị vào vị trí, anh Bình khẽ hát lại bài hát quen thuộc. Những người xung quanh nhìn nhau, gật đầu. Không ai nói gì, nhưng ai cũng vững tâm hơn.
Sau chiến tranh, anh Sơn vẫn nhớ mãi:
“Không phải lúc nào cũng có đủ cơm ăn, nhưng chúng tôi luôn có tiếng hát. Và chính điều đó đã giúp chúng tôi đi qua những ngày khó khăn nhất.”



