tiếng hát bên bếp lửa hành quân
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, những đoàn quân hành quân xuyên rừng Trường Sơn phải đối mặt với vô vàn gian khổ: bom đạn, sốt rét, thiếu lương thực và những chặng đường dài hun hút giữa đại ngàn. Nhưng giữa thời hoa lửa ấy, tình đồng đội và tinh thần lạc quan vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm trái tim người lính. Có những con người mang theo tiếng hát để tiếp thêm nghị lực cho đồng đội trên mỗi chặng đường hành quân. Câu chuyện về chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Dũng cùng tiếng hát bên bếp lửa Trường Sơn là một câu chuyện xúc động như thế.
Nguyễn Văn Dũng sinh ra tại một vùng quê nghèo ở Bắc Giang. Gia đình anh làm nông nên từ nhỏ Dũng đã quen với những buổi theo cha ra đồng và những tối ngồi nghe mẹ hát dân ca bên ngọn đèn dầu.
Dũng có giọng hát rất hay. Mỗi dịp hội làng hay sinh hoạt đoàn thanh niên, anh đều được mọi người yêu cầu lên hát.
Khi vừa tròn hai mươi tuổi, Dũng tình nguyện nhập ngũ lên đường vào Nam chiến đấu.
Sau thời gian huấn luyện, anh được biên chế vào một đơn vị bộ binh hành quân trên tuyến Trường Sơn.
Những tháng ngày nơi rừng sâu vô cùng gian khổ. Các chiến sĩ phải mang nặng trên vai, đi bộ hàng chục cây số mỗi ngày qua những con dốc dựng đứng và những cánh rừng mịt mùng.
Có hôm mưa rừng kéo dài khiến quần áo ướt sũng nhiều ngày liền. Muỗi rừng và sốt rét khiến nhiều người kiệt sức.
Nhưng mỗi tối dừng chân nghỉ ngơi, Dũng lại cất tiếng hát bên bếp lửa nhỏ giữa rừng.
Tiếng hát của anh vang lên giữa đại ngàn khiến đồng đội vơi đi nỗi nhớ nhà và thêm nghị lực tiếp tục hành quân.
Các chiến sĩ thường nói:
“Có Dũng hát là quên hết mệt.”
Dũng không chỉ hát những bài ca cách mạng mà còn hát những điệu dân ca quê hương khiến ai nghe cũng thấy lòng ấm lại.
Một mùa mưa năm 1972, đơn vị của Dũng nhận nhiệm vụ hành quân gấp vào chiến trường phía Nam để chi viện cho mặt trận.
Con đường đi qua một khu vực trọng điểm thường xuyên bị máy bay địch đánh phá.
Để tránh bị phát hiện, đơn vị phải hành quân chủ yếu vào ban đêm.
Đêm hôm ấy, trời mưa lớn. Con đường rừng trơn trượt khiến việc di chuyển rất khó khăn.
Nhiều chiến sĩ bị sốt rét nhưng vẫn cố gắng bám đội hình.
Khi đơn vị vừa dừng chân bên một khe suối nhỏ để nghỉ tạm, tiếng máy bay địch bất ngờ vang lên trên bầu trời.
Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu dội xuống khu vực cánh rừng gần đó.
Tiếng nổ vang dội làm cây rừng rung chuyển dữ dội.
Đơn vị lập tức tản ra tìm nơi ẩn nấp.
Giữa lúc hỗn loạn, Dũng phát hiện một chiến sĩ trẻ bị thương ở chân và mắc kẹt gần mép suối chưa kịp di chuyển.
Không chút do dự, anh lao tới dìu đồng đội vào nơi an toàn.
Bom tiếp tục nổ liên tiếp quanh khu vực khe suối. Đất đá và cành cây đổ xuống mù mịt.
Dũng cố gắng cõng người đồng đội bị thương vượt qua đoạn đường lầy lội giữa màn mưa dày đặc.
Đúng lúc cả hai gần tới nơi trú ẩn thì một tiếng nổ lớn vang lên phía sau.
Sức ép bom hất cả hai ngã xuống bùn đất.
Đồng đội chạy tới nơi đưa được người chiến sĩ bị thương vào hầm an toàn.
Nhưng Dũng đã bị thương rất nặng.
Trong tiếng bom vẫn còn vọng lại giữa núi rừng, anh khẽ nhìn mọi người rồi mỉm cười yếu ớt:
“Các anh… tiếp tục hành quân nhé…”
Đó cũng là những lời cuối cùng của chàng trai mang tiếng hát giữa Trường Sơn năm ấy.
Đêm hôm đó, đơn vị tiếp tục lên đường sau khi bom ngừng rơi.
Trước lúc hành quân, nhiều chiến sĩ lặng lẽ hát lại bài hát mà Dũng thường cất lên mỗi tối bên bếp lửa.
Tiếng hát vang giữa màn sương đêm như lời tiễn biệt người đồng đội trẻ đã mãi mãi nằm lại nơi đại ngàn Trường Sơn.
Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính năm xưa vẫn nhớ mãi chàng trai có giọng hát ấm áp đã dùng tiếng ca để tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Dũng là hình ảnh đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa – những con người đã sống hết mình vì đồng đội, vì Tổ quốc và sẵn sàng hy sinh cho ngày đất nước hòa bình.
Ngày nay, khi được sống trong hòa bình và những bài hát chỉ còn vang lên trong niềm vui đoàn tụ, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải biết yêu quê hương đất nước, sống trách nhiệm và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.



