Tiếng Hát Bên Bờ Đê
Tiếng Hát Bên Bờ Đê
Mùa hè năm 1973.
Trăng sáng như rót bạc xuống cánh đồng.
Sau một ngày lao động, thanh niên trong làng thường tụ tập trên bờ đê để trò chuyện.
Hôm ấy có một anh bộ đội được nghỉ phép về thăm nhà.
Anh mang theo cây đàn ghi-ta cũ.
Khi tiếng đàn vang lên, cả nhóm cùng hát.
Những bài hát về quê hương.
Về tuổi trẻ.
Về ngày chiến thắng.
Tiếng hát theo gió bay xa trên cánh đồng lúa đang thì con gái.
Không ai ngờ đó lại là lần cuối cùng họ hát cùng nhau.
Vài tháng sau, người lính trẻ trở lại đơn vị.
Rồi mãi mãi không về nữa.
Nhiều năm sau hòa bình, những người bạn cũ vẫn thỉnh thoảng gặp nhau.
Mỗi lần đi ngang bờ đê, họ lại nhớ đêm trăng năm ấy.
Nhớ tiếng đàn.
Nhớ tiếng hát.
Nhớ một người bạn đã gửi tuổi thanh xuân của mình cho đất nước.
Có những ký ức không cần bia đá để lưu giữ.
Bởi chúng đã được khắc sâu trong lòng những người còn sống.



