Tiếng hát bên dòng sông
Nguyễn Thị Xuân là nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường ở Quảng Bình. Công việc rất vất vả nhưng cô lúc nào cũng tươi cười. Xuân có giọng hát rất hay nên tối nào đồng đội cũng muốn nghe cô hát. Tiếng hát của cô vang lên bên bờ sông giữa tiếng côn trùng và tiếng bom xa xa. Một chiến sĩ tên Lâm đem lòng yêu Xuân nhưng chưa từng dám nói. Anh chỉ lặng lẽ khắc tên cô lên chuôi dao của mình. Một hôm, đơn vị nhận nhiệm vụ san lấp hố bom gấp trong đêm. Khi mọi người đang làm việc thì máy bay địch bất ngờ quay lại. Xuân đẩy một đồng đội ra khỏi miệng hố rồi bị đất đá vùi xuống. Cả đơn vị đào bới suốt đêm nhưng không cứu được cô. Sau ngày hòa bình, Lâm trở về dòng sông cũ mang theo cây sáo từng thổi cho Xuân nghe. Anh ngồi bên bờ sông rất lâu rồi khẽ hát lại bài hát năm xưa. Người dân gần đó nói đêm ấy tiếng hát hòa cùng tiếng gió nghe buồn đến nao lòng. Với Lâm, Xuân mãi mãi là cô gái có giọng hát đẹp nhất thời chiến tranh.



