Cựu Thanh niên xung phong

Tiếng hát bên dòng sông

Bà Phạm Thị Hương kể lại ký ức về những đêm văn nghệ phục vụ bộ đội trong thời kỳ kháng chiến. Tiếng hát giản dị giữa chiến trường đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn cho những người đang ngày đêm chiến đấu.

Đồng Nai14/06/2026Nguyễn Thị Kim Yến (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, tôi là thành viên của một đội văn công hoạt động tại khu vực miền Trung. Nhiệm vụ của chúng tôi là mang lời ca, tiếng hát đến phục vụ các đơn vị bộ đội đang làm nhiệm vụ ở những vùng chiến sự ác liệt.

Một lần, đoàn chúng tôi được giao biểu diễn tại một bãi đất nhỏ ven sông. Sân khấu chỉ là vài tấm ván ghép lại, phía trên được che bằng những tấm bạt cũ. Khán giả là những người lính vừa trở về sau nhiều ngày làm nhiệm vụ.

Khi buổi biểu diễn bắt đầu, mọi người cùng hòa theo những bài hát quen thuộc về quê hương, đất nước. Có những chiến sĩ ngồi lặng im, ánh mắt xa xăm như đang nhớ về gia đình nơi quê nhà. Cũng có những người vỗ tay rất to và cười thật tươi sau nhiều ngày căng thẳng.

Đêm hôm đó, một chiến sĩ trẻ xin được hát cùng đội văn công. Giọng hát của anh không thật chuyên nghiệp nhưng chứa đựng rất nhiều cảm xúc. Bài hát nói về niềm tin vào ngày chiến thắng và khát vọng được trở về xây dựng quê hương. Khi bài hát kết thúc, cả bãi đất vang lên tiếng vỗ tay kéo dài.

Những buổi biểu diễn như thế không kéo dài lâu, nhưng đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho rất nhiều người. Chúng tôi hiểu rằng tiếng hát không thể thay thế vũ khí, nhưng có thể giúp con người vững vàng hơn trước những khó khăn và mất mát.

Đến hôm nay, mỗi khi nghe lại những giai điệu năm xưa, tôi vẫn nhớ rõ khung cảnh bên dòng sông ấy. Đó là một đêm đặc biệt của thời hoa lửa, nơi tiếng hát đã kết nối những trái tim cùng chung tình yêu quê hương và niềm tin vào tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn